04. Venerable Pabhakaro: On Humility

28 Tháng Hai 20208:17 CH(Xem: 4561)
04. Venerable Pabhakaro: On Humility

SeeingTheWay_BSeeing The Way


* Buddhist Reflections on the Spiritual Life

for Ven Ajahn Chah

* An anthology of teachings by

English-speaking disciples of Ajahn Chah
* Source: dhammatalks.net, holybooks.com



ON HUMILITY - Venerable Pabhakaro


Venerable Pabhakaro (Gordon Kappel) was born in Seattle, Washington in 1948. he joined the U.S. Army in 1967 and was sent to Vietnam in 1969, where as a captain in the 1st Cavalry Division (Air Mobile) he piloted helicopters. He came into contact with Buddhism while on rest-and-relaxation (R&R) in Bangkok, where he visited several monasteries and met some of the Western monks living there.


In 1970 he was sent back to the U.S., to Alabama, where he began seriously studying Buddhism, lived by the eight precepts and began experimenting with teaching himself meditation. Having decided he wanted to become a bhikkhu, he applied for and was granted an honourable discharge from the service on conscientious grounds. On returning to Thailand he became a novice a Wat Bovornives, and in due course received bhikkhu ordination at Wat Pah Pong in 1972.


When Ajahn Sumedho left for England in 1977, Venerable Pabhakaro took over as senior monk at Wat Pah Nanachat until he himself went with Ajahn Chah to Europe and the U.S. on a visit in 1979. On returning to Thailand he spent an 18-month period walking on tudong and living in solitude, before going back to live with Ajahn Chah, whose health was deteriorating. As one of Ajahn Chah's principle nursing attendants, he took responsibility for setting up a purpose-built clinic at Wat Pah Pong.


Venerable Pabhakaro went to England in 1984 and assisted with the establishment of Amaravati Buddhist Centre. He is currently the senior incumbent at Harnham Vihara, and was featured recently in the TVS television programme 'Almsbowls to Newcastle'.




The following teaching is adapted from a talk given by Venerable Pabhakaro during a retreat in Scotland in August 1988.




"Ultimately, what we are bowing to is the highest


human potentials -- peace, love and understanding."




WHEN WE STOP TO INVESTIGATE THE TEACHINGS, we can see the importance of personal responsibility: of taking responsibility for what we do, what we say, and eventually for what we think. We see the possibility of developing something -- of cultivating our body, speech and mind. I personally felt very attracted to this way particularly because there was room to doubt and question. I was very inspired by the thought of not having to take anything on board just because it was written down; one was being encouraged to explore through meditation and self-enquiry.


Now I'm in the position where I have the opportunity to share my experience; to teach. The way I was taught and trained was to open in the present moment, to the best of one's ability, and speak from the heart -- to speak from one's own experience. My intention is to make an offering. Sometimes this feels comfortable and one is very confident. At other times I have to question and reconsider: maybe that's not what people need or what they can relate to. In such questioning I always try to come back to this intention and to look with an attitude of openness and honesty, asking myself: 'Where am I coming from?'


Honesty to me seems to be one of the most beneficial things that we as human beings can develop. It is one of the Buddhist Perfections -- sacca parami -- truthfulness or honesty. Whether we consider ourselves spiritual or religious or not, if we aren't honest with ourselves then there is a deception that we pass on to others. It may be very subtle, but if we deceive ourselves, how can we not deceive others?


When I try to be honest I feel humble. There is a feeling of meekness and sinking down with humility. Now, reflecting on these words, in popular culture we sometimes say that humiliation is one of the most degrading experiences we can have -- 'That was one of the most humiliating experiences of my life' -- which is very negative. In one sense it is the lowest of the low to be put down physically or verbally; especially verbally, as something someone says can make us feel degraded and belittled. Usually the feeling that comes up when this happens is revenge: 'I've been made a fool of, I'll get them!' What is really happening in that situation is that ego is being threatened. All our defence mechanisms are triggered into a kind of red alert to defend ourselves.


In the religious life, however, we talk about 'developing' a quality of humility, because, by taking a positive attitude towards it, we can turn situations around and grow from them. Maybe you question this, thinking: 'Wouldn't this make us weak and servile?' But it's not to say that we have to let everybody walk all over us: that we lie prone on the street and let people trample on us so we can be humiliated and therefore become humble. Rather we see how we can refrain from reacting or over-reacting in situations by learning to lay down our pride and opinions.


Consider what happens if we don't react when someone verbally attacks us. What they're usually looking for is some sort of reaction that they can feed on. It's like practising tennis and hitting a ball against a wall; you can do it because there's a reaction. If someone throws verbal abuse at us and we don't react with aversion, aggression, or anything, but just absorb it, then it deflates and fizzles out. When this happens in our daily-life situations, try to see how we can move towards not-reacting by just being able to absorb.




I try to practise this when I travel, although it's not usually verbal abuse that I receive -- even though people can sometimes yell something once you've passed by. It's a more subtle physical reaction that one feels, an aggressive energy that you sense when people walk by. When this happens, my instinctive reaction is to meet it with aggression, but what I try to practise is simply absorbing that aggressiveness. It's incredible what this different attitude does to one's physical and mental state. It changes from a tightening of the abdomen with clenched fists ready for defence, to a softening and absorbing reception. So this is a way of learning to use these situations and energies skilfully. It results in a feeling of humility.


Most of my life I've been amongst the biggest and the strongest, having to live up to an image of being six foot three and weighing 200 pounds, so there's never been the problem like the wee lads had of always trying to prove themselves. Softening that image felt very foreign, especially when everything inside me was saying: "Puff out your chest, bulge out your arms and be a man." But whether we're large, middling or small, practising like this is difficult.


This is why I find the religious form a very beautiful thing to have. It gives one a skilful means to work with. We have devotional practices like bowing and chanting. Of these, one of the most difficult is bowing. No matter what we bow towards, it doesn't come naturally for us; there's a great deal of resistance to doing it. A lot of it comes from our conditioning about bowing to idols. But really, what is it that doesn't want to bow?


In my own practice I recognised quite early on this resistance to bowing. I was fortunate in meeting Venerable Ajahn Chah, a man whom I considered to be a genuine Master. It was quite easy to humble myself and bow at his feet. Not because he said: 'Bow at my feet,' but because that was the form and I wanted to do it. It was so nice to take this large frame and prostrate it on the ground instead of standing tall, thinking: 'Hey! look at me; ain't I tough. Big Mean ME.' I felt a softening take place, and putting it on the ground brought a great joy into my heart.


Those not familiar with our way may find it difficult to understand. In Western culture we tend to form strong opinions, often judging immediately by the appearance of things. Visitors come to the monastery and see those who have been around for a number of years bowing and acting in a humble way, and may think that we systematically brain-wash people and are out to boost our egos. It might look like we have whipped and beaten them into doing these things and they appear to be servile. To be honest, when people actually bow to me -- as is the Thai custom -- it brings up a feeling of wanting to lower myself in a similar way, so I bow in return with my heart. It's like the hand gesture of anjali (bringing one's palms together) which comes from the Indian tradition and means Namaste: 'I revere the Highest or Divinity within you.' Here in the West, especially America, you hold out your hand and give the other guy's paw a big squeeze: 'How are ya! Glad to meet ya!' Now I find anjali a nicer gesture.


A number of years ago we had an English Tibetan nun staying with us at Ajahn Chah's home monastery in Thailand. One evening Ajahn Chah went over to the nuns' community to offer a teaching. He asked me to come along in order to do the translating for her benefit. After he had finished talking and I had translated, we stayed on for a while answering questions.


Earlier in the day, Ajahn Chah had observed the nun as she was circumambulating the main Uposatha Hall doing full-length Tibetan-style prostrations. He now asked her if she would demonstrate it for us and the other nuns. After agreeing, she stood up, requesting plenty of room, and explained each action as she went along. She showed how the hand gesture meant an offering of first one's body, then speech, and finally one's mind. Continuing, she moved her arms out to the side and over the head in a wide sweeping motion, symbolising the inclusion of all sentient beings in the act. Once she was completely prone on the floor, the arms and hands did a sweeping motion one more time, with the hands finishing over the back of the head directed skywards in anjali. As she lay prone for the second time and her hands came over the head in the final gesture, Ajahn Chah pointed and exclaimed: 'That is surrender!' I'll never forget that. He was emphasising the beauty in the physical gesture of 'I give up. I surrender.' If seen with proper understanding, it's the most humble bodily expression of human devotion. Even the most proud and ego-centred person cannot deny that.




So in the monastery I can be a stickler for training the new monks in proper bowing, and have been known on occasions to give people a hard time for not doing it correctly. We train in it because it's a way of stopping: taking time to collect and compose ourselves, learning to put our hearts into it. Ultimately what we are bowing to is not a golden image but that which it symbolises -- the highest human potentials of peace, love and understanding.


Each night before I bed down I bow six times and again first thing on arising. It doesn't matter where I am, I still do it. When I stay in people's houses I still bow, which is always an interesting reflection if the room they offer me has posters on the walls of celebrities like Boy George. Whether there is an image of the Buddha or not makes little difference if we are humbling ourselves to the Highest Quality within. This is something that each of us can work on.


Whether we wish to use these forms and traditions or not is our own choice. They are here for our benefit to be used skilfully. When I notice people not bowing I don't get upset, I just feel a bit of sadness. When I see you doing it this brings a good feeling to my heart. I know how difficult it is, but because you are willing to work with it, it's very uplifting. This is what makes the struggle of cultivating humility worth our effort.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 2020(Xem: 15583)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 8545)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 9429)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 8410)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 8141)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 9321)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 9483)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 8226)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 8373)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 8791)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 7876)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 8920)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 8331)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 8694)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 8012)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 8159)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 9090)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 8240)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 7981)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 7506)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 7844)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 7807)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 7628)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 8537)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 7419)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7167)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9495)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 10945)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 9944)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 9802)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8083)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10143)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 15583)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 7814)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 7618)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10129)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 11194)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng