[Part 1]

22 Tháng Ba 20209:26 CH(Xem: 5419)
[Part 1]

ThienTapTrongPhatGiao_ABuddhist Meditation
(In "The Spectrum of Buddhism", Chapter 10) 
(Thiền Tập Trong Phật Giáo)
Bhikkhu Pyadassi Mahathera
Source-Nguồn: budsas.net






[Part 1]

The Way to Inner Calm and Clarity

The Value of Solitude

Self-Mastery and Drugs

Meditation Cures Pressure

Buddhism and Mysticism



The Way to Inner Calm and Clarity


Meditation forms the very heart and core of the Buddha's teaching. As the subject is vast, this work will discuss some aspects of Buddhist meditation with special reference to Satipatthana, "setting up or application of mindfulness."


The world today is not what it was half a century ago. Ideas of good and bad are changing fast, moral attitudes are in flux and the general outlook of people is very different.


We live in an age of rush and speed. Tension is everywhere. If you stand at the corner of a busy street and scan the faces of the people hurrying feverishly by, you will notice that most of them are restless. They carry with them an atmosphere of stress. They are mostly pictures of rush and worry. Rarely will you find a picture of calm, content and repose in any of these faces. Such is the modern world.


Today's world is characterised by inordinate haste leading to quick decisions and imprudent actions. Some shout when they could speak in normal tone, others talk excitedly at a forced pitch for long periods and finish a conversation almost exhausted. Any kind of excitement is a stress in the physiologist's sense of the word, and stress causes the speeding up of bodily processes. It is not seldom that a person driving a vehicle gets agitated on seeing the green colour of the traffic lights giving place to amber. The anxious man regards even a minor event as if it were a crisis or a threat. As a result man is worried and unhappy.


Another feature of the modern world is its noisiness. "Music hath charms," they say, but for many today, even music is not agreeable if there is no noise; the louder the noise, the greater is the music to them. Those who live in big cities have no time to think of the noise, they are conditioned by it and accustomed to it. This noise, stress and strain have done much damage by way of ailments --heart diseases, cancer, ulcers, nervous tension and insomnia. Many of our illnesses are caused by anxiety, nervous tension, economic distress and emotional unrest -- all products of modem life.


Our nervous exhaustion is increasing with the speeding up of our life. People often return home after work with their nerves on edge. As a consequence their concentration is weakened and mental and physical efficiency are lowered. Man becomes easily irritated and is quick to find fault and pick a quarrel. He becomes morbidly introspective and experiences aches and pains and suffers from hypertension and sleeplessness. These symp-toms of nervous exhaustion clearly show that modern man's mind and body require rest -- rest of a high quality.


Let us bear in mind that a certain aloofness, a withdrawing of the mind from the busyness of life is a requisite to mental hygiene. Whenever you get an opportunity, try to be away from the town and engage yourself in quiet contemplation, call it yoga, concentration or meditation. Learn to observe the silence. Silence does so much good to us. It is quite wrong to imagine that they alone are powerful who are noisy, garrulous and fussily busy. Silence is golden, and we must speak only if we can improve on silence. The greatest creative energy works in silence. Observing silence is important. We do that in our meditation. Hear these words of the Buddha:


"When, disciples, you have gathered together there are two things to be done: either talk about the Dhamma (the doctrine, what is righteous) or observe noble silence." [1]


The Value of Solitude


People are so used to noise and talk that they feel lonely and out of place if they do not speak. But if we train ourselves in the art of cultivating silence, we will learn to enjoy it.


Go placidly amid the noise and haste and remember that there is peace in silence. We must take time off to go into retreat in search of silence. We must, now and then, break away from motion to remain motionless. It is a peaceful form of existence. In lonely retreat we experience the value of silent contemplation. We make an inward journey. When we withdraw into silence, we are absolutely alone to see ourselves as we really are and then we can learn to overcome the weaknesses and limitations in ordinary experience.


Time spent in secluded contemplation is not wasted; it goes a long way to strengthen a man's character. It is an asset to our daily work and progress if we can find the time to cut ourselves off from routine and spend a day or two in quiet contemplation. This is surely not escapism or living in idleness, but the best way to strengthen our mind. This is beneficial introspection; for it is by examining our thoughts and feeling that we can probe into the inner meaning of things and discover the powers within.


Modern man is starved for solitude. A little solitude every day, a little aloofness, a little cutting away from the "madding crowd," is very necessary to give balance to the mind which is greatly upset by the rush and speed, din and turmoil, clash and clang of modern life. It is in and through solitude that the human mind gains in strength and power.


Modern man seeks happiness outside himself instead of seeking it within. Thus he has brought the external world under his sway. Science and technology seem to promise that they can turn this world into a paradise. Today there is ceaseless work going on in all directions to improve the outer world. Scientists pursue their experi-ments with undiminished vigour and determination. Man's quest to unravel the hidden secrets of nature continues unabated. Modern discoveries and methods of communi-cation have produced startling results. All these improve-ments, though they bring their rewards, are entirely material and external. In spite of all this, man cannot yet control his mind. Therefore, for all his scientific progress he remains discontent, anxious and tense.


People are searching for solutions to their various problems in vain because their approach, their method, is wrong. They think all problems can be solved externally. Most of the problems, however, are internal. They spring from the world within, and so the solution, too, is to be sought within.


Those interested in protecting the environment have raised their voice against air, sea and land pollution. But what of our mind pollution? Are we equally interested in protecting and cleansing our minds? As the Buddha points out: "For a long time has man's mind been defiled by greed, hatred and delusion (ignorance). Mental defilements make beings impure; mental cleansing purifies them." [2] The Buddhist way of life is an intense process of cleansing one's action, speech, and thought. It is self-development and self-purification resulting in self-realization. The emphasis is on practical results and not on philosophical speculation or logical abstraction. Hence the need to practise daily a little meditation, to behave like the hen on her eggs; for we have been most of the time behaving like the squirrel in the revolving cage.


Meditation is not a practice of today or yesterday. From time immemorial people have been practising meditation in diverse ways. Yogis, saints and enlightened ones of all ages have gone on the path of meditation and have attributed all their achievements to meditation. There never was, and never will be, any mental development or mental purity without meditation. Meditation was the means by which Siddhattha Gotama, the Buddha, gained supreme enlightenment.


Meditation is not only for India or for the Buddha's time, but for all mankind -- for all times and climes. The boundaries of race and religion, the frontiers of time and space, are irrelevant to the practice of meditation.


All religions teach some kind of meditation or mental training for inner development. It may take the form of silent prayer, reading individually or collectively from some holy scriptures, or concentrating on some sacred object, person or idea. And it is believed that these mental exercises, at times, result in seeing visions of saints or holy men, engaging in conversation with them, or hearing voices, or some mysterious occurrences. Whether they are illusions, imaginations, hallucinations, mere projections of the subconscious mind or real phenomena, one cannot say with certainty. Mind is an invisible force capable of producing all these phenomena.


"Trance is carried so far by certain yogis and mystics that it becomes anaesthetic, and they do not feel anything." [3] We have seen people in "meditation" postures who have fallen into a kind of coma and seem to be lost in thought. Others witnessing such occurrences wrongly think that this is a kind of meditation (bhavana).


Buddhist books tell us that through meditative absorption (jhana), through the development of mental faculties, man is capable of gaining psychic powers. But it is very important to bear in mind that the Buddhist jhana is not a state of auto-hypnosis, coma or unconsciousness. It is a state of mental purity where disturbing passions and impulses are subdued and calmed down so that the mind becomes unified and collected and enters into a state of clear consciousness and mindfulness.


It is interesting to observe that these phenomena have gained some acceptance through recent research in parapsychology. Interest in the subject of extra-sensory perception, in experimental psychology, is slowly gaining ground and the results obtained seem to be beyond ordinary comprehension. These are, however, only side-products which are of minor significance when compared with man's final deliverance, his release from bonds, from mental fetters. At times these paranormal happenings may even act as fetters and retard realization and enlightenment.


The meditation taught in Buddhism is neither for gaining union with any supreme being, nor for bringing about mystical experiences, nor for any self-hypnosis. It is for gaining tranquillity of mind (samatha) and insight (vipassana), for the sole purpose of attaining unshakable deliverance of the mind (akuppa ceto vimutti) -- that supreme security from bondage attainable through the total extirpation of all mental defilements. All may not be able to reach such heights as unshakable deliverance of the mind, but failure does not matter so long as we are sincere and pure in our motives. Let us strive on, falter not. It is worth striving again and again. Some day, if not in this life, we may reach the summit that those who really strove have reached.


Even if we fail to attain full enlightenment, we will surely be rewarded in our efforts. A fast-moving society needs a little meditation to ease the stress and tension and to withstand the vicissitudes of life. Through meditation we can overcome most of our psychological or psychosomatic problems and anxiety disorders, emotions and impulses, and gain mental calm and peace.


Self-Mastery and Drugs


The Buddha says: "Though one may conquer in battle a million men, yet he indeed is the noblest victor who conquers himself." [4] This is nothing other than self-mastery. [5] It means mastering our minds, or emotions, likes and dislikes and so forth. Milton echoes the words of the Buddha when he says: "The command of one's self is the greatest empire a man can aspire unto, and consequently, to be subject to our own passions is the most grievous slavery."


Control of the mind is the key to happiness. It is the force behind all true achievement. The movements of a man void of control are purposeless. It is due to lack of control that conflicts of diverse kinds arise in our mind. And if conflicts are to be controlled, if not eliminated, we must give less rein to our longings and inclinations and endeavour to live a life self-governed and pure. Everyone is aware of the benefits of physical training. However, we are not merely bodies, we also possess a mind which needs training. Mind training or meditation is the key to self-mastery and to that contentment which brings happiness.


Of all forces the force of the mind is the most potent. It is a power by itself. To understand the real nature of life, we have to explore the innermost recesses of our mind which can only be accomplished by deep self-introspection based on purity of conduct and meditation.


From the Buddhist point of view the mind or consciousness is the core of our existence. All our psychological experiences, such as pain and pleasure, sorrow and happiness, good and evil, life and death, are not caused by any external agency. They are the result of our own thoughts and their resultant actions.


In recent times people have been busy examining and investigating psychic phenomena, the study of which seems to reveal the hidden resources of the human mind. The urge in man to seek spiritual guidance, his desire for inner development, is on the increase. This is a good sign. Western interest in Indian thought, yoga and meditation is increasing at an amazing rate. The reason is not far to seek. There is a mounting feeling of restlessness among the people the world over. This feeling is prevalent mostly among the youth. They want a quick remedy for the turmoil of the materialistic world. They are in search of peace and tranquillity.


The problem of youth finds no solution in the dogmatic creeds of hereditary religion. The question of the inner world remains unanswered. The value placed on the material aspects of life which are taken so much for granted by modern man, seems so superficial to the searching mind. The problems of the Western world are basically psychological. Obviously material knowledge and scientific and technogical know-how have not brought man the answer to world problems, to man's problems. This type of knowledge has only led to the multiplication of problems.


Young people who took to narcotic drugs in the belief that it has the answer to their mental frustration, are now turning to yogic discipline and meditation. Surely narcotic drugs cannot do for us what true meditation can do. Drugs are no substitute for true meditation in the search for a quiet mind. Drugs weaken the mind rather than strengthen it.


"The world is beset by a new plague, a disease which is incurable for most of those it touches, fatal for many, a pestilence which promises a flight into the world of dreams away from a life which is allegedly devoid of purposes and value, a disease which above all threatens the children of our technological age: narcotics. Millions of young people are already infected with this disease, thousands of them are condemned to an early death, hundreds of thousands are addicted or psychologically dependent on the soft-drugs, such as hashish, which cause brain damage, impair efficiency and lead to character disintegration ..." [6]


There is indisputable evidence that meditation can produce physiological changes that may, in turn, have beneficial psychological side-effects. Attempts have already been made to measure these effects. Dr. Herbert Benson, who experimented with meditation for nearly a decade, was mainly interested in finding out how factors that are psychological in nature come to exert physical effects on the heart, blood pressure and other aspects of the circulatory system and its functions. His ideas and research are fully presented in his book, The Relaxation Response. Research done at Harvard University, Cambridge, U.S.A. revealed that hundreds of youths who took LSD and smoked marijuana abstained from using them after several months of meditation. [7]


Meditation Cures Pressure


Meditation is not a voluntary exile from life or something practised for the hereafter. Meditation should be applied to the daily affairs of life, and its results obtained here and now. It is not separated from the work-a-day life. It is part and parcel of our life. This fact becomes clear when we study the four-fold setting up, or application of mindfulness (satipatthana). When free from the rush of city life, from nagging preoccupation with the world, we are not so liable to lose control. It is only in society that it takes some effort to check such lapses. Any meditation we do is of immense help in enabling us to face all this with calm. If we ignore meditation, life lacks meaning, purpose and inspiration.


There was a time when many thought that meditation is only for the recluses, yogis and forest dwellers. Things, however, have changed, and now there is a growing interest in meditation. If by meditation is meant mental discipline or mind culture, it goes without saying that all should cultivate meditation irrespective of sex, colour, creed or any other division. Modern society is in danger of being swamped by distractions and temptations which can only be controlled if we undertake the dificult task of steadily training our minds.


It is very difficult, indeed, for people to turn away from accustomed modes of thought and conduct, but meditation can help to ease the burden of chaotic cares in life. The ultimate aim of Buddhist meditation is to gain full enlightenment, self-mastery and complete mental health or Nibbana through the conquest of mental defilements. But apart from this ultimate aim there are other advantages and benefits that can be derived through meditation. It can inspire us to discover our own intelligence, richness and natural dignity. Meditation can also stimulate the latent powers of the mind, aid clear thinking, deep understanding, mental balance and tranquillity. It is a creative process which aims at converting the chaotic feelings and unwholesome thoughts into mental harmony and purity. It is the most meaningful therapy for the problems of modern life. When the mind is trained through meditation, it can perceive things that are beyond the range of normal senses. All these benefits can be obtained through meditation, not all at once, but gradually, through systematic training and practice.


In addition, meditation has physical ramifications. Meditation can relax the nerves, control or reduce the blood pressure, make us zestful by stemming the dissipation of energy through tensions, improve our health and keep us fit. The medical profession has taken cognizance of the use of meditation as is shown by this article:


"It has now been proved that high blood pressure and other diseases connected with the heart could easily be cured by Buddhist meditation. Dr. Buddhadasa Bodhina-yake, Consultant Psychiatrist, Harley Hospital Essex, UK, and Postgraduate Tutor of the British Medical Federation in charge of doctors' appointments in East London, said that the British Cardiac Society had recently accepted the curative effects of Buddhist meditation. Dr. Bodhinayake stated that over 68,000 British patients were now practising Anapanasati meditation. They had found that this meditation treatment did more for them than drugs. He said that all religions had meditation practices, but the Anapanasati (breathing meditation) was exclusive to Buddhism. Unlike other meditation practices, this had an effect on both sides of the brain. Thus it was capable of bringing the marvellous results on patients. He said that 30 minutes of meditation -- 15 minutes in the morning and 15 minutes in the evening gave the patients the body relaxation equal to 6 to 7 hours of sleep.


"It had been scientifically proved through electro-encepholograph (EEG) readings that the Anapanasati meditation was capable of synchronising the working of the two sides of the brain. This reduced the patient's oxygen needs, reduced the heartbeat, blood pressure, and the breathing rate. Fifteen minutes of Anapanasati meditation had the effect of three Aldomat tablets (250 mg) on a high blood pressure patient. Dr. Bodhinayake said that it had also been proved that this meditation could be used to get people out of drug addiction. It also greatly helped brain development, thinking capacity and retentive power.


"A large number of students of Harvard University in the USA were now practising Anapanasati bhavana to get through their exams." [8]


Buddhism and Mysticism


Even some psychosomatic ailments can be cured by meditation. We can use meditation in treating emotional and stress disease as well as to break the vicious addiction to drugs. Meditation, relaxation, and other types of mental therapy can be used with advantage in chronic illnesses.


Meditation is a way of living, a total way of living and not a partial activity. It aims at developing man as a whole. Let us strive for perfection here and now, not in some golden age yet to come. It may not be impossible to get what we really want in life by unlocking the psychic powers within us, the wonderful power of our mind.


Meditation is a distinctively human phenomenon, and therefore, should be dealt with from a human point of view, with human feelings and human understanding. Human problems and their solutions are basically psychological in nature. True meditation and mysticism do not co-exist. They are two different things. While mysticism takes us away from reality, meditation brings us to reality; for through real meditation we can see our own illusions and hallucinations face to face without pretence. This brings about a total transformation in our personality. It is more of an unlearning than a learning. We have to give up many things that we have learnt and hugged in great glee once we realize that they are hindrances and obsessions.


All of our psychological problems are rooted in ignorance, in delusion. Ignorance is the crowning corrup-tion (avijja paramam malam). [9] Our greeds, hates, conceits and a host of other defilements go hand in hand with our ignorance. The solutions are to be found in the problems themselves and hence we should not run away from them. Analyse and scrutinize the problems, and you will see that they are all human problems, so do not attribute them to non-humans. Our real problems can be solved only by giving up illusions and false concepts and bringing our lives into harmony with reality. This can be done only through meditation.






[1] Majjhima Nikaya 26/ I 21


[2] Samyutta Nikaya iii, 100


[3] Alexandra David-Neel, With Mystics and Magicians (London; Penguin, 1940) given interesting accounts of Tibetan mystics.


[4] Dhammapada, v. 103.


[5] Buddhism denies a permanent soul, self, indestructible ego, or any permanent entity, because there is nothing, animate or inanimate, that is permanent, stable, fixed, or lasting. All things change, not remaining the same for two consecutive moments. In Buddhism the word "self" is used as a reflexive pronoun, like oneself, myself, yourself, himself, etc.


[6] International Scala, Nov. 1971


[7] Time, Vol. 100, No 17 October 1972.


[8] Edward Arambawela, "Meditation Cures Pressure", Sunday Observer (Ceylon), May 30, 1982.


[9] Dhammapada, v. 243







Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10739)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 16405)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 9192)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 10272)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 9129)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 8597)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 10171)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 10362)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 8951)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 9229)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 9464)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 8538)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 9737)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 9049)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 9440)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 8650)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 8787)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 9775)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 8879)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 8678)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 8167)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 8446)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 8714)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 8267)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 9240)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 8050)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7534)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9872)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11360)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10739)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10473)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8826)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10886)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16405)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8563)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8363)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10803)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12067)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng