[Part 3]

22 Tháng Ba 20209:26 CH(Xem: 5393)
[Part 3]

ThienTapTrongPhatGiao_ABuddhist Meditation
(In "The Spectrum of Buddhism", Chapter 10) 
(Thiền Tập Trong Phật Giáo)
Bhikkhu Pyadassi Mahathera
Source-Nguồn: budsas.net






[Part 3]

Meditation in Practice

Actors on a Stage

Advice to a Meditator

The Five Hindrances

Avoid Extremes

Clear Comprehension

The Art of Relaxing

The Fairest Girl



Meditation in Practice


It is only when we sit down for meditation that we can analyse ourselves seriously without pretence. Then the concept of a self or ego disappears. We see only a conflux of mind and body void of any permanent entity, any core or an indestructible ego. Looked at from this point of view, we are neither oriental nor occidental, neither man nor woman.


Life is just a process that goes beyond the boundaries of caste, colour, creed, race and space.


So try to be straight, transparently straight with yourself, your feelings and thoughts. Try to see yourself as you really are and not as you appear to be. This cannot be done unless you are sincere and have confidence in yourself. Open-mindedness or free inquiry is a necessity in the Buddhist system of meditation. Without it the beginner cannot lay the foundation on which the superstructure has to be built. And as truth is a personal and individual concern, neither information nor instruction can inspire a meditator unless he is trained in the methods of self-inquiry.


Meditation, therefore, is vital because it is through meditation that the secrets of the mind can be unlocked.


The discourse on mindfulness prescribes the technique for mental culture. It shows us how to get beyond the intellect to the actual experience of life itself, to discover the deeper universal maladies of the human mind and to work for its deliverance -- supreme security from bondage.


Now let us proceed with the discussion of the contemplation of the body (kayanupassana), especially the method known as anapanasati or mindfulness of in-breathing and out-breathing. This is a well-known meditation liked and practised by many the world over, a universally applicable method for concentrating and calming the mind. It was used by the Bodhisatta, Siddhattha Gotama, when striving for enlightenment under the Bodhi tree, and the Buddha himself was emphatic on the importance of practising it. This meditation is described as peaceful, sublime, unadulterated, happy living (santo ceva panito ca asecanako ca sukho ca viharo) [19] . It must, however, be noted that anapanasati is not a "breathing exercise" for physical vigour and is not similar to pranayama taught in Hindu yoga systems.


The type of place recommended for this meditation is a forest, the foot of a tree, or a lonely place either under the open sky or in some other suitable place. Find a quiet place, if possible away from the din and bustle, clash and clang of busy life. Your own bedroom or your "shrine room," if you are fortunate to have one, may be a more private place for you.


For this meditation one needs the sitting posture. Sit erect with legs crossed, but not stiff and rigid; be mindful and alert. You may sometimes feel uncomfortable if the legs are interlocked, or if sitting on the hard floor interferes with your concentration. Then you can adopt a posture that does not bring discomfort. You may sit on a chair with a straight back, but for this particular meditation, unlike the others, the body (spinal column) and head should be erect, balanced and upright. You should sit comfortably but without leaning or lying back, otherwise you may become sleepy. Hands may be relaxed on the lap, or the right palm may placed on the left, palm facing up. Eyes may be half-closed, or shut, without strain, lips should be closed, the tongue touching the upper palate. All these indicate that a person bent on this meditation should also have his body collected, which is an asset to his mental concentration and mindfulness.


Keep the body as motionless as possible, the mind alert and keenly observant. Body and mind alike must be as well strung as a bow, and as well-tuned as a lyre. Meditation is really a practical occupation. Just as the tortoise shelters its limbs under its shell, so should the meditator guard his five sense organs and overcome the sex impulse with mindfulness. He should preserve all his energy to gain mental development. Try to do your meditation regularly. If possible, at the same time, every day; for these psychological factors make for the success of the meditation.


The in-breathing and out-breathing, we know, is automatic. Normally no one tries to breathe consciously, or mindfully but when practising breathing meditation it is essential to breathe mindfully and to be aware of the breath. The normal flow of breath should be noticed, observed. Breathing calms down the body and prepares it for deep meditation. What is aimed at is the power of concentration. Psychologists have recognized the value and importance of mindful breathing as tending to ease the tension of body and mind. This meditation is, therefore, a really practical occupation, therapeutic in the best sense of the word. It is not for mere intellectual understanding but to liberate oneself from mental defilements and to attain purity and peace of mind.


In this breathing meditation, the most important thing is to be mindful of the breathing. It is essential to be mindful, to be aware (sati), and attentive and observant (anupassana) in all the four types of meditation on mindfulness. Relax utterly, leave the world of stress when you sit down for meditation. When you do the first three in-breathings, imagine that you are taking in all that is good and pure in the environment, in the cosmos. When you do the first three out-breathings imagine that you are putting out all the "toxic" thoughts in you, all that is bad and ugly. That is how you should get into the meditative frame of mind.


Actors on a Stage


Now start your meditation on mindfulness of in and-out-breathing (anapanasati). Your breathing should be very natural and effortless. Breathe calmly. There should not be any effort to control the breath. Merely allow the breath to ebb and flow freely in its own natural rhythm under the light of full awareness.


The meditator breathes in and breathes out mindfully with full awareness. He is mindful of the breath and not of himself. His one and only aim is to focus the mind on the breath to the exclusion of all other thoughts and to fix the mind there; for if what is in the marginal zone breaks in upon the focal zone, he will find it difficult to concentrate, he becomes discursive. It may be helpful for a beginner to make note of "in" and "out," when doing the breathing meditation. If you experience difficulty in keeping your attention on the breath, count "one" for inspiration, "two" for expiration: register "one" at the end of one inspiration"two" at the end of an expiration and so forth. Do not count to less than five or more than ten since your attention might divert from breaths to counts. Give up counting when concentration can be focused on breath alone.


When you practise mindfulness on in-breathing and out-breathing, fix your attention at the point where the moving air strokes the nostrils or the upper lip. Note your breath as it goes in and out, but do not follow the breath into your lungs or out into the air. There should not be any holding or stopping of your breath. It should be quite natural without any effort or force on your part. Keep your focus at the nose breath. At times the breath may become so fine that you can hardly catch it. You may no longer notice the breath, but that must not be taken to mean that your mind is blank. This is just impossible; for you cannot think of a mind void of thoughts. When you cannot notice the breath you are aware of this, and that certainly is not a blank mind. You will become aware of the breath again.


Whenever your mind wanders to other thoughts, be aware of them, but do not get involved in them emotionally or intellectually; do not comment, condemn, evaluate or appraise them, but bring your attention back to the natural rhythm of your breathing. Your mind may be over-whelmed by evil and unwholesome thoughts. This is to be expected. It is in meditation that you understand how your mind works. Become aware of both the good and evil, the ugly and beautiful, the wholesome and unwholesome thoughts. Do not become elated with your good thoughts and depressed with the bad. These thoughts come, and they go like actors on a stage. When you hear sounds, become aware of them and bring your attention back to your breath. The same with regard to smell, taste (which you may get mentally), touch, pain, pleasure and so forth. Observe the thoughts in a calm detached way. Mindfulness means observing whatever happens inside oneself, whatever one does, not judging it as good or bad, but just watching with naked awareness. It is really using full concentration on whatever one is doing or experiencing.


You may also get mental images produced by memory or imagination, such as light, colour, figures, etc. Do not be deceived by them thinking that this is a mental development. Far from it, they are hindrances that retard progress. Become aware of these images without getting mentally involved in them; bring your attention to your breath. One needs much patience and effort to get away from these by-products and to get busy with the real task of practising concentration. How strong and stupendous should the mental effort and patience be to bring about mental purity and perfection through calm and insight (samatha-vipassana)? Only a genuine meditator knows this.


It is natural for the worldling to entertain evil and wrong thoughts. "Lust penetrates an undeveloped mind, as rain an ill-thatched house" [20] . Man's passions are disturbing. This lust, when obstructed by some cause, is transformed into anger. One, therefore, should try to develop and unfold good and wholesome thoughts, the infinite possibilities that are latent in human nature. To do this, one


needs training in calmness (samadhi-sikkha). It is through gradual training that one can check the mind and rule it (cittam vasam vattati), and not become a slave to mind (cittassa vasena vattati) [21] . With such training in mind-culture, one can free oneself from the influence of sense-objects.


Since wordly progress, gain and profit, depend largely on your own efforts, surely you should strive even harder to train your mind and so develop the best that is in you. As mental training requires great effort and personal integrity, strive on now. "Do not let your days pass away like the shadow of a cloud which leaves behind it no trace for remembrance."


Advice to a Meditator


The Buddhist Canon is full of reference to this meditation on in-and-out-breathing (anapanasati) and it is no wonder that the Buddha, when exhorting the novice Rahula, gave detailed instruction on its practice. Let us turn again to Discourse 62 of the Majjhima Nikaya, Maha Rahulovada Sutta:


"A disciple, Rahula, having gone to the forest, to the foot of a tree, or to a lonely quiet place, sits down, cross-legged, keeping the body erect and mindfulness alert. Mindful he breathes in, mindful he breathes out; when breathing in a long breath, he knows 'I breathe in a long breath'; when breathing out a long breath, he knows 'I breathe out a long breath'; when breathing in a short breath, he knows 'I breathe in a short breath'; when breathing out a short breath; he knows 'I breathe out a short breath'; 'mindful of the entire process, [22] I shall breathe in,' thus he trains himself 'Mindful of the entire process, I shall breathe out, thus he trains himself.'


" 'Calming the entire process, I shall breathe in,' thus he trains himself, 'calming the entire process I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Experiencing rapture, I shall breathe in,' thus he trains himself; 'experiencing rapture, I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Experiencing bliss, I shall breathe in,' thus he trains himself; 'experiencing bliss I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Experiencing the mental activity (feeling and perception), I shall breathe in,' thus he trains himself; 'experiencing the mental formations, I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Calming the mental activity, I shall breathe in,' thus he trains himself; 'calming the mental formations, I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Experiencing the highly concentrated (jhanic) mind I shall breath in,' thus he trains himself; 'experiencing the highly concentrated (jhanic) mind, I shall breath out,' thus he trains himself.


" 'Exceedingly gladdening the mind (by samatha, calming, as well as by vipassana, insight)I shall breathe in,' thus he trains himself; 'exceedingly gladdening the mind, I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Thoroughtly establishing the mind (on the breath), I shall breathe in,' thus he trains himself; 'thoroughly establishing the mind I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Liberating the mind (from the nivaramas, or hindrances), I shall breathe in,' thus he trains himself; 'liberating the mind I shall breath out,' thus he trains himself.


" 'Contemplating impermanence (in body, feeling, perception, volitional formations, consciousness), I shall breathe in,' thus he trains himself; 'contemplating impermanence I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Contemplating detachment, I shall breathe in,' thus he trains himself; 'contemplating detachment I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Contemplating cessation I shall breathe in,' thus he trains himself; 'contemplating cessation I shall breathe out,' thus he trains himself.


" 'Contemplating abandonment, I shall breathe in,' thus he trains himself; 'contemplating abandonment, I shall breathe out,' thus he trains himself.


"Mindfulness on in-and-out-breathing, Rahula, thus developed and frequently practised is productive of much fruit, of much advantage. When, Rahula, in-and-out-breathing with mindfulness is thus developed and frequently practised, even the last in-breaths and the out-breaths are known (clear) as they cease, not unknown." [23]


There are those who say that this type of meditation is purposeless and stupid. Well, let them say what they will. Let philosophers philosophise, orators go on with their oratory; you go your way practising mindfulness. Even the Buddha was attacked by his contemporaries for leading the life "far from the madding crowd's ignoble strife." Thus in Digha Nikaya, we find these aspersions cast at the Buddha by the wanderer Nigrodha: "The Samana Gotama's insight is ruined by his habit of seclusion. He is not at home in conducting an assembly. He is not ready in conversation. He is occupied only with the fringes of things. Even as a one-eyed cow that avoids contact and follows only the outskirts, so is the Samana Gotama." [24]


The Buddha really did not spend all his time in solitude. He walked the highways and by-ways of India enfolding all within the aura of his love and compassion. They listened to the Buddha, took refuge in him, and followed him who showed the path to peace and enlightenment; the path is open to all. Occasionally he went into long solitude.


The Five Hindrances


As you proceed developing this mindfulness by degrees, your mind will get fully concentrated on the breath. You will notice that there is only a breath and the mind noticing it and nothing behind it -- no self or any permanent ego entity or anything of that nature. The breath and you are not two things, only a process, a mere rise and fall of the breath like the waves of the sea. In the highest sense there is a meditation, but no meditator. If you can come to that level of understanding, then your concentration is very high and with this comes rapturous joy, calm and peace of mind, and this will be a tremendous experience for you, a kind of experience you have never had before.


This may be only for a short while, and your mind may again become discursive. It may wander and you may find it diffcult to concentrate. You may feel lazy or sleepy, bored or restless, and get fed up with your meditation. It does not matter, that is how the human mind works. Now you know the behaviour of your mind through self- experience and not through books or hearsay. You should whip up enthusiasm, marshal energy and onward ever bravely press forgetting yourself. One day, you may even attain jhanic experience or meditative absorption by casting out the hindrances. This concentration, this calming meditation (samatha-bhavana) is essential for right unders-tanding, penetration and insight (vipassana), to the attainment of complete mental health -- Nibbana.


There are many obstacles that confront a meditator, but there are five hindrances in particular that obstruct concentration and the path to deliverance. They are called hindrances (nivaramani) [25] because they completely close in, cut off and obstruct. They close the door to deliverance. What are the five? Sense desire, ill will, sloth and torpor, restlessness and worry, sceptical doubt.


A mind that is obsessed by such detrimental forces cannot concentrate successfully on any object of wholesome nature. Without right effort the five hindrances to mental progress cannot be overcome. The function of right effort is fourfold: to prevent, abandon, develop, and maintain. Right effort is the persevering endeavour (a) to prevent the arising of evil unwholesome thoughts that have not yet arisen in the mind; (b) to discard such evil thoughts already arisen; (c) to produce wholesome thoughts not yet arisen; and (d) to promote and maintain the good thoughts already present. [26]


The unwholesome thoughts referred to here are the three root causes of all evil, namely: thoughts of greed (lust), hatred, and delusion (ignorance). All other defilements rally round these root causes, while wholesome thoughts are their opposites.


The four right efforts are the requisites for concentration. Right effort functions together and simultaneously with the other two factors of the group, namely: right mindfulness and right concentration. Right effort removes the evil and unhealthy thoughts that act as a barrier to the calm of absorption and promotes and maintains the healthy mental factors that aid the development of concentration. When the meditator's mind slackens, it is time for him to summon courage, whip up effort and overcome indolence. Obduracy of mind and of mental factors is a dangerous enemy to meditation, for when a man's mind is inert, slackness arises. This leads to greater slackness which produces sullen indifference.


Avoid Extremes


Mind culture through such great efforts is not something that can be gained overnight. It needs time and regular practice of mental exercises. An athlete or body-builder does not stop training after a day or two, but goes on with his program. Regular exercises, without unnecessary strain, are the key to physical fitness. If he practises only by fits and starts, he will never be a good athlete. When training the mind, the same golden rule has to be applied -- regular work and perseverence.


One need not struggle with evil thoughts when doing mental exercises. It should all be natural. If we try to fight with thoughts we shall not succeed. Instead we should note and watch our thoughts as they rise, and try to ease the tension. The technique is like that of swimming. If you do not move your limbs, you will sink; if you whirl about, you will also sink. Again, it is like trying to fall asleep -- if you struggle with the thought of sleep, you will never fall off; it will only be a mental torment to you. You must not make any effort to sleep. It must come naturally, and you should only relax the tense muscles. So this is, shall we say, an effortless effort to stay vigilant and be aware in the present.


Again self-torment is one of the two extremes (the other is self-indulgence) that the Buddha wants the meditator to avoid as profitless, and not leading to calm and enlightenment [27] . It is useless to torture the body (as is still done by Indian ascetics) in order to stop the arising of evil thoughts; for such torments often end in aversion and frustration. When the mind is frustrated, callous indif-ference to meditation follows. All our mental exercises should be natural and performed with awareness. "Zeal without prudence is like running in the night."


As the Buddha points out, extremes should be avoided everywhere by those who wish to gain deliverance of mind through enlightenment. They should keep to the Middle Path. In the practice of right effort, too, one has to follow the same median way.


A horseman, for instance, watches the speed of his mount and whenever it goes faster than he wants, he reins it back. On the other hand, whenever the horse shows signs of slowing down, he spurs it on and thus keeps to an even speed. Even so should one cultivate right effort, neither overdoing it, lest one be flurried, nor becoming slack lest one become slothful. Like the horseman one should always be prudent in one's effort.


When the strings of the lute are overstrung, or too slack, it is not in tune and not playable. If, on the other hand, the strings are neither overstrung nor too slack, but keyed to the middle pitch, then it is in tune and playable. Even so, effort when too strenuous leads to flurry, and when too slack to indolence. [28] Understanding the balancing of the five faculties -- faith, effort, mindfulness, concentra-tion and wisdom (saddha, viriya, sati, samadhi, and panna) -- one should grasp at the aim by uniformity of effort.


Clear Comprehension


In this context it must also be noted that in the Buddhist texts the word mindfulness (sati) is often used with another word of equal significance, "clear comprehen-sion" (sampajanna). The compound word "sati-sampajanna" occurs frequently in the discourses. Mindfulness and clear comprehension are co-operative. It is clear comprehension of one's activities and bodily movements.


The meditator who is mindful of his bodily activities becomes aware of his postures: when going (walking), standing, sitting or lying down, he is aware of the postures. All his bodily activities he does with mindfulness:


"In walking to and fro, in looking ahead and in looking aside, he applies clear comprehension (sampajana-kari hoti); in bending and stretching he applies clear comprehension; in wearing clothes, in eating, drinking, chewing, savouring, in answering the calls of nature, he applies clear comprehension; walking, standing, sitting, lying down (sutte), in keeping awake (jagarite), speaking, and being silent, he applies clear comprehension." "Sutte"-- as a posture -- implies "in lying down" but strictly rendered it would mean "in sleeping" or "in falling asleep." A meditator lies down with his mind on the kammatthana, subject of meditation, and thus falls asleep undeluded.


"Jagarite": in waking, or in keeping awake. In waking up, the application of mindfulness would mean taking up the kammatthana, immediately, even before one opens up one's eyes. The term can also apply to such situations as (i) keeping awake mindfully (not allowing sleep to overcome one) when one is intent on meditating in the sleeping posture (due to illness or other physical disabilities), and (ii) on sleepless nights when one vainly struggles to "catch" elusive sleep, mindfulness and clear comprehension would help one to accept the situation with calmness and understand the cause of insomnia. In that very calmness and understanding, perhaps, sleep will come on its own.


In the widest sense the words "sutte" and "jagarite" (in sleeping and in keeping awake) go beyond the question of postures since one can be sleeping on a seat or while standing. In the highest sense one sleeps when one is under the sway of kilesas or defilements. [29] Likewise the word "jagarite" in its widest application, embraces that salutary wakefulness which characterises vigilance (appamada). As the Buddha says:"The defilements disappear (are destroyed) of those who are ever vigilant, who train themselves day and night (ahorattanusikkhitam) who are wholly intent on Nibbana." [30]


Thus in all activities, the meditator should be mindful and wide awake. Hear these words of the Buddha: "Mindfulness, 0 monks, I declare, is essential in all things everywhere." [31] "It is as salt to curry." [32] Further says the Buddha: "Mindfulness, verily, brings great profit. [33]


One has to understand the question of mindfulness and clear comprehension in a wider sense. Of course the fourfold effort already mentioned is a good safeguard. Mindfulness has to be spread over all situations at the outset so that its calmness helps one to take stock of a situation wisely. But (as an aspect of the Middle Path itself) upon occasion one has to exert the fourfold effort, even the vigorous type as given in Vitakkasanthana Sutta, [34] that is, when bare awareness is in itself insufficient.


The suttas tell us the interesting story of the Thera Maha Phussa. Practising mindfulness he was always watching his thoughts. If while walking an evil thought were to occupy his mind, he would stop and would not proceed until the evil thought had been got rid of. People who noticed this used to wonder whether he had lost his way, or lost something on the way. Later, through constant practice of mindfulness and clear comprehension, he achieved his wish, attained purity of mind, and became an Arahat, a man without taints. This indicates that the ancients were aware of their thoughts not only when seated in a given posture at a particular time for meditation, but always.


The Art of Relaxing


If you do your sitting meditation for a considerable time, you may need to ease your aching limbs. Then you can start your walking meditation. Walk slowly, mindful of the movements. Now you need not think of the breath but become aware of the walk. If your mind wanders, give attention to your walking without getting involved in other thoughts. If you stop, turn or look round, be mindful and apply clear comprehension. When your foot touches the ground, you get a sensation; become aware of it. Walking also is an exercise in mindfulness.


When we are following a meditation course, let us try to be mindful always, everywhere when sitting, standing, walking, working, eating, and so forth, let us be mindful.


If your limbs get numbed while in meditation, rub and stretch them. You can also relax in a lying down position; this you may do at the end of a sitting meditation. Lie on your back on a flat surface, and try to avoid using a pillow or cushion under your head. Keep your legs stretched out slightly apart and arms loosely by your sides, keep your eyes shut. Do not go to deep thinking, but allow your mind to relax, and not wander. Relax each muscle, be completely relaxed for a few minutes. At times you may fall asleep for a couple of minutes! At the end of the relaxation you get up feeling fit. This type of relaxation you could do, not only during meditation hours, but at any time you feel fatigued or when you have the inclination to relax.



The Fairest Girl


The practice of clear comprehension regarding the postures of the body helps us to remove discursive thoughts, improves our power of concentration and develops awareness and heedfulness.


The Buddha gives a very striking parable to emphasize the importance of developing mindfulness relating to body:


"Suppose, monks, a large crowd gathers together crying: 'Oh, the fairest girl, a country beauty!' Then, monks, that most beautiful girl, expert in dancing and singing, displays all her charms, and still a large crowd flocks together crying, 'Oh, the fairest girl is dancing, she is singing. Then comes a man fond of his life, not fond of death, in love with pleasure and not with pain, and they say unto him: 'Look here, my man! Here is a bowl brimful of oil. You should carry it between the multitude and the fairest girl. Right on your heels comes a man with uplifted sword. If you were to spill a drop, off goes your head!'


"Now what do you think, monks? Would that man, not paying serious attention to that bowl of oil, give his mind to things outside and become careless?"


"Surely not, Venerable Sir."


"Well, monks, this is a parable I have made to make clear the meaning (what I have to say). This is the meaning of it: The bowl brimful of oil, monks, is a term for mindfulness relating to the body. Wherefore, monks, thus must you train yourselves: 'Mindfulness relating to the body shall be cultivated by us, shall be made much of, made a vehicle (of expression), established, made effective. It shall be increased and well applied.'


"Thus, monks, must you train yourselves. [35]


The section on body contemplation (kayanupassana) includes not only anapanasati (i.e. only the first tetrad of its sixteen steps), but also other types such as the reflection on the repulsiveness of the body (asubha).





[19] Samyutta Nikaya, v. 321


[20] Dhammapada, v.13


[21] Majjhima Nikaya 32/ I. 214


[22] Sabba-kaya. Literally, "The whole (breath) body". According to the Visuddhimagga, "kaya" here does not mean the physical body, but the whole mass of in-breathing and out-breathing.


[23] Tepi viditva nirujjhanti no avidita'ti. Commentary to the discourse.


[24] Dialogue of the Buddha, Part III, p. 35


[25] For details see Addendum IV.


[26] See Addendum III.


[27] Vinaya Pitaka I, 10; Samyutta Nikaya v. 420.


[28] See Addendum V for an interesting story of a meditator.


[29] See Jagara Sutta, Devata Samyutta, 1, 6.


[30] Dhammapada, v .226.


[31] Samyutta, v. 115.


[32] Satipatthana Commentary.


[33] Anguttara Nikaya i, 3.


[34] See Addendum VI


[35] Samyutta Nikaya v. 170.








Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10812)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 16472)
22 Tháng Bảy 2020(Xem: 9232)
19 Tháng Bảy 2020(Xem: 10334)
18 Tháng Bảy 2020(Xem: 9184)
09 Tháng Bảy 2020(Xem: 8642)
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 10236)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 10424)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 9024)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 9303)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 9533)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 8602)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 9817)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 9129)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 9514)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 8708)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 8855)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 9846)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 8960)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 8757)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 8229)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 8499)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 8782)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 8325)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 9306)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 8113)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7568)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9916)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11412)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10812)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10534)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8892)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10970)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16472)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8646)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8458)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10864)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12150)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng