[07] The Teaching Of The Dhamma

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 4242)
[07] The Teaching Of The Dhamma

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







"Happy is the birth of Buddhas. Happy is the teaching of the sublime Dhamma.
Happy is the
 unity of the Sangha. Happy is the discipline of the united ones."


The Conversion of Yasa and His Friends


In Benares there was a millionaire's son, named Yasa, who led a luxurious life. One morning he rose early and, to his utter disgust, saw his female attendants and musicians asleep in repulsive attitudes. The whole spectacle was so disgusting that the palace presented the gloomy appearance of a charnel house. Realizing the vanities of worldly life, he stole away from home, saying "Distressed am I, oppressed am I," and went in the direction of Isipatana where the Buddha was temporarily residing after having made the five Bhikkhus attain Arahantship.[1]


At that particular time the Buddha, as usual, was pacing up and down in an open space. Seeing him coming from afar, the Buddha came out of His ambulatory and sat on a prepared seat. Not far from Him stood Yasa, crying -- "O distressed am  I! Oppressed am I!"


Thereupon the Buddha said ? "Here there is no distress, O Yasa! Here there is no oppression, O Yasa! Come hither, Yasa! Take a seat. I shall expound the Dhamma to you."


The distressed Yasa was pleased to hear the encouraging words of the Buddha. Removing his golden sandals, he approached the Buddha, respectfully saluted Him and sat on one side.


The Buddha expounded the doctrine to him, and he attained the first stage of Sainthood (Sotāpatti).


At first the Buddha spoke to him on generosity (dāna), morality (sīla), celestial states (sagga), the evils of sensual pleasures (kāmādinava), the blessings of renunciation (nekkhammānisamsa). When He found that his mind was pliable and was ready to appreciate the deeper teaching He taught the Four Noble Truths.


Yasa's mother was the first to notice the absence of her son and she reported the matter to her husband. The millionaire immediately dispatched horsemen in four directions and he himself went towards Isipatana, following the imprint of the golden slippers. The Buddha saw him coming from afar and, by His psychic powers, willed that he should not be able to see his son.


The millionaire approached the Buddha and respectfully inquired whether He had seen his son Yasa.


"Well, then, sit down here please. You would be able to see your son," said the Buddha. Pleased with the happy news, he sat down. The Buddha delivered a discourse to him, and he was so delighted that he exclaimed:


"Excellent, O Lord, excellent! It is as if, Lord, a man were to set upright that which was overturned, or were to reveal that which was hidden, or were to point out the way to one who had gone astray, or were to hold a lamp amidst the darkness, so that those who have eyes may see! Even so has the doctrine been expounded in various ways by the Exalted One.


"I, Lord, take refuge in the Buddha, the Doctrine and the Order. May the Lord receive me as a follower, who has taken refuge from this very day to life's end!"


He was the first lay follower to seek refuge with the threefold formula.


On hearing the discourse delivered to his father, Yasa attained Arahantship. Thereupon the Buddha withdrew His will-power so that Yasa's father may be able to see his son. The millionaire beheld his son and invited the Buddha and His disciples for alms on the following day. The Buddha expressed His acceptance of the invitation by His silence.


After the departure of the millionaire Yasa begged the Buddha to grant him the Lesser [2] and the Higher Ordination.


  1. "Come, O Bhikkhus! Well taught is the Doctrine. Lead the Holy Life to make a complete end of suffering." With these words the Buddha conferred on him the Higher Ordination.[3]

With the Venerable Yasa the number of Arahants increased to six.


As invited, the Buddha visited the millionaire's house with His six disciples.


Venerable Yasa's mother and his former wife heard the doctrine expounded by the Buddha and, having attained the first stage of Sainthood, became His first two lay female followers. [4]


Venerable Yasa had four distinguished friends named Vimala, Subāhu, Punnaji and Gavampati. When they heard that their noble friend shaved his hair and beard, and, donning the yellow robe, entered the homeless life, they approached Venerable Yasa and expressed their desire to follow his example. Venerable Yasa introduced them to the Buddha, and, on hearing the Dhamma, they also attained Arahantship.


Fifty more worthy friends of Venerable Yasa, who belonged to leading families of various districts, also receiving instructions from the Buddha, attained Arahantship and entered the Holy Order.


Hardly two months had elapsed since His Enlightenment when the number of Arahants gradually rose to sixty. All of them came from distinguished families and were worthy sons of worthy fathers.


The First Messengers of Truth (Dhammadūta)


The Buddha who, before long, succeeded in enlightening sixty disciples, decided to send them as messengers of Truth to teach His new Dhamma to all without any distinction. Before dispatching them in various directions He exhorted them as follows: [5]


"Freed am I, O Bhikkhus, from all bonds, whether divine or human.


"You, too, O Bhikkhus, are freed from all bonds, whether divine or human.


"Go forth, O Bhikkhus, for the good of the many, for the happiness of the many, out of compassion for the world, for the good, benefit, and happiness of gods [6] and men. Let not two go by one way: Preach, O Bhikkhus, the Dhamma, excellent in the beginning, excellent in the middle, excellent in the end, both in the spirit and in the letter. Proclaim the Holy Life, [7] altogether perfect and pure.


"There are beings with little dust in their eyes, who, not hearing the Dhamma, will fall away. There will be those who understand the Dhamma."


"I too, O Bhikkhus, will go to Uruvelā in Senānigāma, in order to preach the Dhamma."


"Hoist the Flag of the Sage. Preach the Sublime Dhamma. Work for the good of others, you who have done your duties." [8]


The Buddha was thus the first religious teacher to send His enlightened ordained disciples to propagate the doctrine out of compassion for others. With no permanent abode, alone and penniless, these first missioners were expected to wander from place to place to teach the sublime Dhamma. They had no other material possessions but their robes to cover themselves and an alms-bowl to collect food. As the field was extensive and the workers were comparatively few they were advised to undertake their missionary journeys alone. As they were Arahants who were freed from all sensual bonds their chief and only object was to teach the Dhamma and proclaim the Holy Life (Brahmacariya). The original role of Arahants, who achieved their life's goal, was to work for the moral upliftment of the people both by example and by precept. Material development, though essential, was not their concern.


Founding of the Order of the Sangha


At that time there were sixty Arahant disciples in the world. With these Pure Ones as the nucleus the Buddha founded a celibate Order which "was democratic in constitution and communistic in distribution." The original members were drawn from the highest status of society and were all educated and rich men, but the Order was open to all worthy ones, irrespective of caste, class or rank. Both young and old belonging to all the castes, were freely admitted into the Order and lived like brothers of the same family without any distinction. This Noble Order of Bhikkhus, which stands to this day, is the oldest historic body of celibates in the world.


All were not expected to leave the household and enter the homeless life. As lay followers, too, they were able to lead a good life in accordance with the Dhamma and attain Sainthood. Venerable Yasa's parents and his former wife, for instance, were the foremost lay followers of the Buddha.


All the three were sufficiently spiritually advanced to attain the first stage of Sainthood.


With the sixty Arahants, as ideal messengers of Truth, the Buddha decided to propagate His sublime Dhamma, purely by expounding the doctrine to those who wish to hear.


Conversion of Thirty Young Men


The Buddha resided at Isipatana in Benares as long as He liked and went towards Uruvelā. On the way He sat at the foot of a tree in a grove.


At that time thirty happy young men went with their wives to this particular grove to amuse themselves. As one of them had no wife he took with him a courtesan. While they were enjoying themselves this woman absconded with their valuables. The young men searched for her in the forest, and, seeing the Buddha, inquired of Him whether He saw a woman passing that way.


"Which do you think, young men, is better; seeking a woman or seeking oneself?" [9] questioned the Buddha.


"Seeking oneself is better, O Lord! replied the young men.


"Well, then, sit down. I shall preach the doctrine to you," said the Buddha.


"Very well, Lord," they replied, and respectfully saluting the Exalted One, sat expectantly by.


They attentively listened to Him and obtained "The Eye of Truth." [10]


After this they entered the Order and received the Higher Ordination.


Conversion of the Three Kassapa Brothers


Wandering from place to place, in due course, the Buddha arrived at Uruvelā. Here lived three (Jatila) ascetics with matted hair known as Uruvela Kassapa, Nadī Kassapa, and Gayā Kassapa. They were all brothers living separately with 500, 300 and 200 disciples respectively. The eldest was infatuated by his own spiritual attainments and was labouring under a misconception that he was an Arahant. The Buddha approached him first and sought his permission to spend the night in his fire-chamber where dwelt a fierce serpent-king. By His psychic powers the Buddha subdued the serpent. This pleased Uruvela Kassapa and he invited the Buddha to stay there as his guest. The Buddha was compelled to exhibit His psychic powers on several other occasions to impress the ascetic, but still he adhered to the belief, that the Buddha was not an Arahant as he was. Finally the Buddha was able to convince him that he was an Arahant. Thereupon he and his followers entered the Order and obtained the Higher Ordination.


His brothers and their followers also followed his example. Accompanied by the three Kassapa brothers and their thousand followers, the Buddha repaired to Gayā Sīsa, not far from Uruvelā. Here He preached the Āditta-Pariyāya Sutta, hearing which all attained Arahantship.




Āditta-Pariyāya Sutta -- Discourse on "All in Flames"


"All in flames, O Bhikkhus! What, O Bhikkhus, is all in flames?


Eye is in flames. Forms are in flames. Eye-consciousness is in flames. Eye-contact is in flames. Feeling which is pleasurable or painful, or neither pleasurable nor painful, arising from eye-contact is in flames. By what is it kindled? By the flames of lust, hatred, ignorance, birth, decay, death, sorrow, lamentation, pain, grief, and despair is it kindled, I declare.


Reflecting thus, O Bhikkhus, the learned Ariya disciple gets disgusted with the eye, the forms, the eye-consciousness, the eye-contact, whatever feeling -- pleasurable, painful, or neither pleasurable nor painful -- that arises from contact with the eye. He gets disgusted with the ear, sounds, nose, odours, tongue, tastes, body, contact, mind, mental objects, mind-consciousness, mind contacts, whatever feeling -- pleasurable, painful or neither pleasurable nor painful -- that arises from contact with the mind. With disgust he gets detached; with detachment he is delivered. He understands that birth is ended, lived the Holy Life, done what should be done, and that there is no more of this state again."


When the Buddha concluded this discourse all the Bhikkhus attained Arahantship, eradicating all Defilements.




Conversion of Sāriputta and Moggallāna, the two Chief Disciples


Not far from Rājagaha in the village Upatissa, also known as Nālaka, there lived a very intelligent youth named Sāriputta (-- son of Sāri).


Since he belonged to the leading family of the village, he was also called Upatissa.


Though nurtured in Brahmanism, his broad outlook on life and matured wisdom compelled him to renounce his ancestral religion for the more tolerant and scientific teachings of the Buddha Gotama. His brothers and sisters followed his noble example. His father, Vanganta, apparently adhered to the Brahmin faith. His mother, who was displeased with the son for having become a Buddhist, was converted to Buddhism by himself at the moment of his death.


Upatissa was brought up in the lap of luxury. He found a very intimate friend in Kolita, also known as Moggallāna, with whom he was closely associated from a remote past. One day as both of them were enjoying a hill-top festival they realized how vain, how transient, were all sensual pleasures. Instantly they decided to leave the world and seek the Path of Release. They wandered from place to place in quest of Peace.


The two young seekers went at first to Sa񪡹a, who had a large following, and sought ordination under him. Before long they acquired the meager knowledge which their master imparted to them, but dissatisfied with his teachings -- as they could not find a remedy for that universal ailment with which humanity is assailed -- they left him and wandered hither and thither in search of Peace. They approached many a famous brahmin and ascetic, but disappointment met them everywhere. Ultimately they returned to their own village and agreed amongst themselves that whoever would first discover the Path should inform the other.


It was at that time that the Buddha dispatched His first sixty disciples to proclaim the sublime Dhamma to the world. The Buddha Himself proceeded towards Uruvelā, and the Venerable Assaji, one of the first five disciples, went in the direction of Rājagaha.


The good Kamma of the seekers now intervened, as if watching with sympathetic eyes their spiritual progress. For Upatissa, while wandering in the city of Rājagaha, casually met an ascetic whose venerable appearance and saintly deportment at once arrested his attention. This ascetic's eyes were lowly fixed a yoke's distance from him, and his calm face betokened deep peace within him. With body well composed, robes neatly arranged, this venerable figure passed with measured steps from door to door, accepting the morsels of food which the charitable placed in his bowl. Never before have I seen, he thought to himself, an ascetic like this. Surely he must be one of those who have attained Arahantship or one who is practising the path leading to Arahantship. How if I were to approach him and question, "For whose sake, Sire, have you retired from the world? Who is your teacher? Whose doctrine do you profess?"


Upatissa, however, refrained from questioning him as he thought he would thereby interfere with his silent begging tour.


The Arahant Assaji, having obtained what little he needed, was seeking a suitable place to eat his meal. Upatissa seeing this, gladly availed himself of the opportunity to offer him his own stool and water from his own pot. Fulfilling thus the preliminary duties of a pupil, he exchanged pleasant greetings with him and reverently inquired:--


"Venerable Sir, calm and serene are your organs of sense, clean and clear is the hue of your skin. For whose sake have you retired from the world? Who is your teacher? Whose doctrine do you profess?"


The unassuming Arahant Assaji modestly replied, as is the characteristic of all great men -- "I am still young in the Order, brother, and I am not able to expound the Dhamma to you at length."


"I am Upatissa, Venerable Sir. Say much or little according to your ability, and it is left to me to understand it in a hundred or thousand ways".


"Say little or much," Upatissa continued, "tell me just the substance. The substance only do I require. A mere jumble of words is of no avail."


The Venerable Assaji uttered a four line stanza, thus skilfully summing up the profound philosophy of the Master, on the truth of the law of cause and effect.


Ye dhammā, hetuppabhavā --
tesam hetum tathāgato
Āha tesa
񠣡 yo nirodho --
evam vādī mahā samano.


Of things that proceed from a cause,
Their cause the Tathāgata has told,
And also their cessation:
Thus teaches the Great Ascetic.


Upatissa was sufficiently enlightened to comprehend such a lofty teaching though succinctly expressed. He was only in need of a slight indication to discover the truth. So well did the Venerable Assaji guide him on his upward path that immediately on hearing the first two lines, he attained the first stage of Sainthood, Sotāpatti.


The new convert Upatissa must have been, no doubt, destitute of words to thank to his heart's content his venerable teacher for introducing him to the sublime teachings of the Buddha. He expressed his deep indebted-ness for his brilliant exposition of the truth, and obtaining from him the necessary particulars with regard to the Master, took his leave.


Later, the devotion he showed towards his teacher was such that since he heard the Dhamma from the Venerable Assaji, in whatever quarter he heard that his teacher was residing, in that direction he would extend his clasped hands in an attitude of reverent obeisance and in that direction he would turn his head when he lay down to sleep.


Now, in accordance with the agreement, he returned to his companion Kolita to convey the joyful tidings. Kolita, who was as enlightened as his friend, also attained the first stage of Sainthood on hearing the whole stanza. Overwhelmed with joy at their successful search after Peace, as in duty bound, they went to meet their teacher Sa񪡹with the object of converting him to the new doctrine. Frustrated in their attempt Upatissa and Kolita, accompanied by many followers of Sa񪡹a, who readily joined them, repaired to the Veluvana monastery to visit their illustrious Teacher, the Buddha.


In compliance with their request, the Buddha admitted both of them into the Order by the mere utterance of the words -- Etha Bhikkhave! (Come, O Bhikkhus!).


A fortnight later, the Venerable Sāriputta, attained Arahantship on hearing the Buddha expound the Vedanā Pariggaha Sutta to the wandering ascetic Dīghanakha. On the very same day in the evening the Buddha gathered round Him His disciples and the exalted positions of the first and second disciples in the Sangha were respectively conferred upon the Theras Upatissa (Sāriputta) and Kolita (Moggallāna), who also had attained Arahantship a week earlier.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9439)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8650)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8678)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8446)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8267)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9239)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10886)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10739)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7427)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7596)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6727)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7104)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6658)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6542)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6650)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 6000)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9230)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1212741)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9680)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7726)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8153)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8596)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5803)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6218)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5410)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6128)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5484)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6731)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4673)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5317)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5601)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5775)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6660)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5861)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7533)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9872)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11360)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10739)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10473)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8826)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10886)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16404)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8563)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8363)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10803)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12067)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng