[08] The Buddha And His Relatives

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 3763)
[08] The Buddha And His Relatives

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







"Service to relatives is a blessing."


King Suddhodana desires to see the Buddha


News that the Buddha was residing at Rajagaha and was preaching His Dhamma reached the ears of the aged King Suddhodana and his anxiety to see his enlightened son grew stronger and stronger. On nine successive occasions he sent nine courtiers, each with a large following, to invite the Buddha to Kapilavatthu. Contrary to his expectations, they all heard the Dhamma and, attaining Arahantship, entered the Order. Since Arahants were indifferent to worldly things they did not convey the message to the Buddha.


The disappointed King finally dispatched another faithful courtier, Kāludāyī, who was a playmate of the Buddha. He agreed to go as he was granted permission to enter the Order.


Like the rest he also had the fortune to attain Arahantship and join the Order. But, unlike the others, he conveyed the message to the Buddha, and persuaded Him to visit His aged royal father. As the season was most suitable for travelling, the Buddha, attended by a large retinue of His disciples, journeyed the whole distance by slow stages preaching the Dhamma on the way, and in due course arrived at Kapilavatthu in two months.


Arrangements were made for Him to reside at the Park of Nigrodha, a Sākya. The conceited elderly Sākyas, thinking within themselves, "He is our younger brother, our nephew, our grandson," said to the young princes -- "You do him obeisance; we will sit behind you." As they sat without paying Him due reverence He subdued their pride by rising into the air and exhibiting the "Twin Wonder".[1] The King, seeing this wonderful phenomenon, saluted Him immediately, saying that it was his third salutation. [2] All Sākyas were then compelled to pay Him due reverence. Thereupon the Buddha came down from the sky and sat on the seat prepared for Him. The humbled relatives took their seats eager to listen to His Teaching.


At this moment an unexpected shower of rain fell upon the Sākya kinsfolk. The occurrence of this strange phenomenon resulted in a discussion amongst themselves. Then the Buddha preached the Vessantara Jātaka [3] to show that a similar incident took place in the presence of His relatives in a previous birth.


The Sākyas were delighted with the discourse, and they departed, not knowing that it was their duty to invite the Buddha and His disciples for the noon meal. It did not occur to the King too to invite the Buddha, although he thought to himself -- "If my son does not come to my house, where will he go?" Reaching home, he, however, made ready several kinds of food expecting their arrival in the palace.


The Buddha goes round for Alms


King Suddhodana's Conversion


As there was no special invitation for the noon meal on the following day, the Buddha and His disciples got ready to seek alms from the houses of the citizens of Kapilavatthu. Before proceeding He considered within Himself -- "Did the Buddhas of the past, upon entering the city of their kinsfolk, straightway enter the houses of the relatives, or did they go from house to house in regular order receiving alms?" Perceiving that they did so from house to house, the Buddha went in the streets of Kapilavatthu seeking alms.


On hearing of this seemingly disgraceful conduct of the Buddha from his daughter-in-law, Yasodharā, the King, greatly perturbed in mind, hurried to the scene, and saluting Him, said -- "Son, why do you ruin me? I am overwhelmed with shame to see you begging alms. Is it proper for you, who used to travel in a golden palanquin, to seek alms in this very city? Why do you put me to shame?" [4]


"I am not putting you to shame, 0 great King! I am following the custom of my lineage," replied the Buddha, to the King's astonishment.


"But, dear son, is it the custom of my lineage to gain a livelihood by seeking alms? Surely, Lord. ours is the warrior lineage of Mahāsammata, and not a single warrior has gone seeking alms."


"O great King, that is not the custom of your royal lineage. But it is the custom of my Buddha lineage. Several thousands of Buddhas have lived by seeking alms."


Standing on the street, the Buddha then advised the King thus:


"Be not heedless in standing (at doors for alms). Lead a righteous life. The righteous live happily both in this world and in the next. [5]"


Hearing it, the King realized the Truth and attained the first stage of Sainthood. Immediately after, he took the Buddha's bowl and, conducting Him and His disciples to the palace, served them with choice food. At the close of the meal the Buddha again exhorted him thus:


"Lead a righteous life, and not one that is corrupt. The righteous live happily both in this world and in the next. [6]"


Thereupon the King attained the second stage of Sainthood (Sakadāgāmi) and Pajāpati Gotami attained the first stage of Sainthood (Sotāpatti).


On a later occasion when it was related to the Buddha that the King refused to believe that his son had died owing to his severe austerities without achieving his goal, the Buddha preached the Dhammapāla Jātaka [7] to show that in a previous birth too he refused to believe that his son had died although he was shown a heap of bones. This time he attained the third stage of Sainthood (Anāgāmi).


On his death-bed, the King heard the Dhamma from the Buddha for the last time and attained Arahantship. After experiencing the bliss of Emancipation for seven days, he passed away as a lay Arahant when the Buddha was about forty years old.


The Buddha and Yasodharā


Princess Yasodharā, also known as Rāhulamātā, Bimbā and Bhaddakaccānā, was the daughter of King Suppabuddha, who reigned over the Koliya race, and Pamitā, sister of King Suddhodana. She was of the same age as Prince Siddhattha, whom she married at the age of sixteen. It was by exhibiting his military prowess that he won her hand. She led an extremely happy and luxurious life. In her 29th year, on the very day she gave birth to her only son, Rāhula, her wise and contemplative husband, whom she loved with all her heart, resolved to renounce the world to seek deliverance from the ills of life. Without even bidding farewell to his faithful and charming wife, he left the palace at night, leaving young Yasodharā to look after the child by herself. She awoke as usual to greet her beloved husband, but, to her surprise, she found him missing.


When she realized that her ideal Prince had left her and the new-born babe, she was overcome with indescribable grief. Her dearest possession was lost for ever. The palace with all its allurements was now a dungeon to her. The whole world appeared to be blank. Her only consolation was her infant son.


Though several Kshatriya princes sought her hand, she rejected all those proposals, and lived ever faithful to her beloved husband. Hearing that her husband was leading a hermit's life, she removed all her jewellery and wore a plain yellow garb. Throughout the six years during which the ascetic Gotama struggled for Enlightenment Princess Yasodharā watched his actions closely and did likewise.


When the Buddha visited Kapilavatthu after His Enlightenment and was being entertained by the King in the palace on the following day all but the Princess Yasodharā came to pay their reverence to Him. She thought :


"Certainly if there is any virtue in me, the noble Lord Himself will come to my presence. Then will I reverence Him."


After the meal was over the Buddha handed over the bowl to the King, and accompanied by His two chief disciples, entered the chamber of Yasodharā and sat on a seat prepared for Him, saying: "Let the King's daughter reverence me as she likes. Say nothing."


Hearing of the Buddha's visit, she bade the ladies in the court wear yellow garments. When the Buddha took His seat, Yasodharā came swiftly to Him and clasping His ankles, placed her head on His feet and reverenced Him as she liked.


Demonstrating her affection and respect thus, she sat down with due reverence.


Then the King praised her virtues and, commenting on her love and loyalty, said:


"Lord, when my daughter heard that you were wearing yellow robes, she also robed herself in yellow; when she heard that you were taking one meal a day, she also did the same; when she heard that you had given up lofty couches, she lay on a low couch; when she heard that you had given up garlands and scents, she also gave them up; when her relatives sent messages to say that they would maintain her, she did not even look at a single one. So virtuous was my daughter."


"Not only in this last birth, 0 King, but in a previous birth, too, she protected me and was devoted and faithful to me," remarked the Buddha and cited the Candakinnara Jātaka.[8]'


Recalling this past association with her, He consoled her and left the palace.


After the death of King Suddhodana, when Pajāpati Gotami became a nun (Bhikkhuni) Yasodharā also entered the Order and attained Arahantship.


Amongst women disciples she was the chief of those who attained great supernormal powers (Mahā Abhi񱦣257;). [9] At the age of 78 she passed away.


Her name does not appear in the Therigatha but her interesting verses are found in the Apadana.[10]


The Buddha and Rāhula


Rāhula was the only son of Prince Siddhattha and Princess Yasodharā. He was born on the day when Prince Siddhattha decided to renounce the world. The happy news of the birth of his infant son was conveyed to him when he was in the park in a contemplative mood. Contrary to ordinary expectations, instead of rejoicing over the news, he exclaimed 'Rāhu jāto, bandhanam jātam -- A Rahu is born, a fetter has arisen!' Accordingly the child was named Rāhula [11] by King Suddhodana, his grandfather.


Rāhula was brought up as a fatherless child by his mother and grandfather. When he was seven years old, the Buddha visited Kapilavatthu for the first time after His Enlightenment. On the seventh day after His arrival Princess Yasodharā gaily dressed up young Rāhula and pointing to the Buddha, said -- "Behold, son, that golden coloured ascetic, looking like Brahmā, surrounded by twenty thousand ascetics! He is your father, and He had great treasures. Since His renunciation we do not see them. Go up to him and ask for your inheritance, and say --"Father, I am the prince. After my consecration I will be a universal monarch. I am in need of wealth. Please give me wealth, for the son is the owner of what belongs to the father."


Innocent Rāhula came to the Buddha's presence, and asking for his inheritance, as advised by his mother, very affectionately said: "O ascetic, even your shadow is pleasing to me. " [12]


After the meal the Buddha left the palace and Rāhula followed Him, saying -- "Give me my inheritance" and uttering much else that was becoming. Nobody attempted to stop him. Nor did the Buddha prevent him from following Him. Reaching the park the Buddha thought: "He desires his father's wealth, but it goes with the world and is full of trouble. I shall give him the sevenfold noble wealth which I received at the foot of the Bodhi tree, and make him an owner of a transcendental inheritance. He called Venerable Sāriputta and asked him to ordain little Rāhula.


Rāhula, who was then only seven years of age, was admitted into the Noble Order.


King Suddhodana was deeply grieved to hear of the unexpected ordination of his beloved grandson. He approached the Buddha and, in humbly requesting Him not to ordain any one without the prior consent of the parents, said "When the Lord renounced the world it was a cause of great pain to me. It was so when Nanda renounced and especially so in the case of Rāhula. The love of a father towards a son cuts through the skin, (the hide), the flesh, the sinew, the bone and the marrow. Grant, Lord, the request that the Noble Ones may not confer ordination on a son without the permission of his parents.[13]"


The Buddha readily granted the request, and made it a Vinaya rule.


How a young boy of seven years could lead the Holy Life is almost inconceivable. But Sāmanera (Novice) Rāhula, cultured, exceptionally obedient and well-disciplined as he was, was very eager to accept instruction from his superiors. It is stated that he would rise early in the morning and taking a handful of sand throw it up, saying ? "Today may I receive from my instructors as much counsel as these grains of sand."


One of the earliest discourses preached to him, immediately after his ordination, was the Ambalatthika-rāhulovāda Sutta in which He emphasized the importance of Truthfulness. [14]


One day the Buddha visited the Venerable Rāhula who, seeing Him coming from afar, arranged a seat and supplied water for washing the feet.


The Buddha washed His feet and leaving a small quantity of water in the vessel, said:


"Do you see, Rāhula, this small quantity of water left in the vessel?"


"Yes, Lord."


"Similarly, Rāhula, insignificant, indeed, is the Samana-ship (monkhood) of those who are not ashamed of uttering deliberate lies."


Then the Buddha threw away that small quantity of water, and said:


"Discarded, indeed, is the Samanaship of those who are not ashamed of deliberate lying."


The Buddha turned the vessel upside down, and said -- "Overturned, indeed, is the Samanaship of those who are not ashamed of uttering deliberate lies."


Finally the Buddha set the vessel upright and said --"Empty and void, indeed, is the Samanaship of those who are not ashamed of deliberate lying."


"I say of anyone who is not ashamed of uttering deliberate lies, that there is no evil that could not be done by him. Accordingly, Rāhula, thus should you train yourself -- "Not even in play will I tell a lie."


Emphasizing the importance of truthfulness with such homely illustrations, the Buddha explained to him the value of reflection and the criterion of morality in such a way as a child could understand.


"Rāhula, for what purpose is a mirror?" questioned the Buddha.


"For the purpose of reflecting, Lord."


"Similarly, Rāhula, after reflecting and reflecting should bodily action be done; after reflecting should verbal action be done; after reflecting should mental action be done.


"Whatever action you desire to do with the body, of that particular bodily action you should reflect: 'Now, this action that I desire to perform with the body -- would this, my bodily action be conducive to my own harm, or to the harm of others, or to that of both myself and others?' Then, unskilful is this bodily action, entailing suffering and producing pain.


"If, when reflecting, you should realize: 'Now, this bodily action of mine that I am desirous of performing, would be conducive to my own harm or to the harm of others, or to that of both myself and others.' Then unskilful is this bodily action, entailing suffering and producing pain. Such an action with the body, you must on no account perform.


"If, on the other hand, when reflecting you realize: 'Now, this bodily action that I am desirous of performing, would conduce neither to the harm of myself, nor to that of others, nor to that of both myself and others.' Then skilful is this bodily action, entailing pleasure and producing happiness. Such bodily action you should perform."


Exhorting the Sāmanera Rāhula to use reflection during and after one's actions, the Buddha said:


"While you are doing an action with the body, of that particular action should you reflect: 'Now, is this action that I am doing with my body conducive to my own harm, or to the harm of others or to that of both myself and others?' Then unskilful is this bodily action, entailing suffering and producing pain."


"If, when reflecting, you realize: 'Now, this action that I am doing with my body is conducive to my own harm, to the harm of others, and to that of both myself and others.' Then unskilful is this bodily action, entailing suffering and producing pain. From such a bodily action you must desist".


"If when reflecting, you should realize: 'Now, this action of mine that I am doing with the body is conducive neither to my own harm, nor to the harm of others, nor to that of both myself and others.' Then skilful is this bodily action, entailing pleasure and happiness. Such a bodily action you should do again and again."


The Buddha adds "If, when reflecting, you should realize: 'Now, this action that I have done is unskilful.' Such an action should be confessed, revealed, and made manifest to the Teacher, or to the learned, or to your brethren of the Holy Life. Having confessed, you should acquire restraint in the future."


The admonition with regard to skilful and unskilful verbal and mental actions was treated in the same way.


Stating that constant reflection was essential for purification, the Buddha ended the discourse as follows:


"Thus must you train yourself -- By constantly reflecting shall we purify our bodily actions, by constantly reflecting shall we purify our verbal actions, by constantly reflecting, shall we purify our mental actions."


In the Samyutta Nikāya there is a special chapter where the Buddha explains to Sāmanera Rāhula, the transitoriness of nature.[15]


As Venerable Rāhula entered the Order in his boyhood the Buddha availed Himself of every opportunity to advise and guide him on the right path. The Sutta Nipāta [16] states that the Buddha repeatedly admonished him with the following stanzas:


"Give up five-fold sensual pleasures -- so sweet, so charming. Going forth from home, with faith, be one who has put an end to suffering.


Seek a remote lodging, secluded and noiseless. Be moderate in food.


Have no attachment to robes, alms, requisites and lodging.


Come not to this world again,.


Practise restraint with regard to the Fundamental Code and the five senses.


Cultivate mindfulness as regards the body and be full of dispassionateness.


Avoid alluring, lust-provoking objects (of sense). Develop your one-pointed, composed mind towards loathsomeness. Think not of the outward appearance of sense. Give up latent pride. Thus eradicating pride, you shall fare on in perfect peace."


In his eighteenth year the Buddha preached a profound discourse on mind-culture, the occasion for it being a sense-desire that arose in Venerable Rāhula's mind on account of his beautiful appearance.


One day the Venerable Rāhula was following the Buddha in quest of alms. As the Buddha went along, followed by Rāhula, it seems that the pair was like an auspicious royal elephant and his noble offspring, a royal swan with its beauteous cygnet, a regal lion with its stately cub. Both were golden in complexion, almost equal in beauty; both were of the warrior caste; both had renounced a throne. Rāhula, admiring the Teacher, thought: "I too am handsome like my parent the Exalted One. Beautiful is the Buddha's form, and mine is similar. [17]"


The Buddha instantly read his evil thought, and looking back addressed him thus:


"Whatsoever form there be should be regarded thus:


"This is not mine (N'etam mama); this am I not (N'eso' ham ' asmi); this is not my soul (Na me so attā). [18]'


Rāhula submissively inquired of Him whether he should regard only form as such.


The Buddha replied that he should regard all the five aggregates (Khandhas) [19] as such.


The Venerable Rāhula, having been thus edified by the Buddha Himself, preferred not to enter the village for alms. He turned back and sat at the foot of a tree, with legs crossed, the body held erect, intent on mindfulness.


Venerable Sāriputta noting the suggestive posture of Rāhula Sāmanera, advised him to concentrate on inhaling and exhaling, not knowing that he was practising another object of meditation on the instruction of the Buddha.


Venerable Rāhula was perplexed because he was given two different objects of meditation -- one by the Buddha and the other by his own teacher. In obedience to his teacher be concentrated on "breathing" and went to the Buddha to get His own instruction on the subject. As a wise physician would     give the needed medicine, ignoring the desires, the Buddha first expanded His brief instruction on meditation on form and other aggregates and then briefly enumerated certain subjects of meditation with the specific evil conditions temporarily eliminated by each and then explained the meditation on "respiration" (Ānāpanā Sati).


Acting according to the Buddha's instructions, he succeeded in his meditations, and, before long, hearing the Cūla Rāhulovāda Sutta, [20] he attained Arahantship.


In the fourteenth year after the Enlightenment of the Buddha, Sāmanera Rāhula received his Higher Ordination. He predeceased the Buddha and Venerable Sāriputta.


Venerable Rāhula was distinguished for his high standard of discipline. The following four verses are attributed to him in the Theragāthā:


"Being fortunate from both sides, they call me "Lucky Rāhula". I was the son of the Buddha and that of the Seer of Truths.


Destroyed are all my Corruptions. There is no more rebirth to me.


An Arahant am I, worthy of offering.


Possessed of threefold knowledge and a seer of Deathless am I, [21]


"Blinded by sense-desires, spread over by a net, covered by a cloak of craving, bound by the 'kinsman of heedlessness' was I like a fish caught in the mouth of a funnel-net.


That sense-desire have I burnt. The bond of Māra have I cut.


Eradicating craving, from its root, cool am I, peaceful am I now. 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9431)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8632)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8672)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8441)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8256)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9231)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10875)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10723)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7414)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7589)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6716)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7098)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6649)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6529)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6639)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 5997)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9225)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1212336)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9676)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7716)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8145)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8592)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5802)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6216)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5406)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6125)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5480)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6728)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4672)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5314)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5592)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5773)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6658)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5854)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7530)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9864)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11357)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10723)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10461)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8820)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10875)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16393)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8555)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8348)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10791)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12050)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng