[11] The Buddha's Royal Patrons

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 3899)
[11] The Buddha's Royal Patrons

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org









"A treacherous bog it is, this patronage
Of bows and gifts and treats from wealthy folk.
'Tis like a fine dart, bedded in the flesh.
For erring human hard to extricate. "


King Bimbisāra


King Bimbisāra, who ruled in Magadha with its capital at Rājagaha, was the Buddha's first royal patron. Ascending the throne at the age of fifteen, he reigned for fifty-two years.


When Prince Siddhattha renounced the world and was seeking alms in the streets of Rājagaha as a humble ascetic, the King saw him from his palace and was highly impressed by his majestic appearance and dignified deportment. Immediately he sent messengers to ascertain who he was. On learning that he was resting after his meal under the Pandavapabbata, the King, accompanied by his retinue, went up to the royal ascetic and inquired about his birthplace and ancestry.


The ascetic Gotama replied:


"Just straight, O King, upon the Himalaya, there is, in the district of Kosala of ancient families, a country endowed with wealth and energy. I am sprung from that family which by clan belongs to the Solar dynasty, by birth to the Sākyas. I crave not for pleasures of the senses. Realizing the evil of sensual pleasures and seeing renunciation as safe, I proceeded to seek the Highest, for in that my mind rejoices.[1]


Thereupon the King invited him to visit his kingdom after his Enlightenment.


The Buddha meets King Bimbisāra


In accordance with the promise the Buddha made to King Bimbisāra before His Enlightenment, He, with His large retinue of Arahant disciples, went from Gayā to Rājagaha, the capital of the district of Magadha. Here He stayed at the Suppatittha Shrine in a Palm Grove.


This happy news of the Buddha's arrival in the kingdom and His high reputation as an unparalleled religious teacher soon spread in the city. The King, hearing of His arrival, came with a large number of his subjects to welcome the Buddha. He approached the Buddha, respectfully saluted Him and sat at a side. Of his subjects some respectfully saluted Him, some looked towards him with expression of friendly greetings, some saluted Him with clasped hands, some introduced themselves, while others in perfect silence took their seats. As both the Buddha Gotama and Venerable Kassapa were held in high esteem by the multitude they were not certain whether the Buddha was leading the Holy Life under Venerable Kassapa or the latter under the former. The Buddha read their thoughts and questioned Venerable Kassapa as to why he had given up his fire-sacrifice. Understanding the motive of the Buddha's question, he explained that he abandoned fire-sacrifice because he preferred the passionless and peaceful state of Nibbāna to worthless sensual pleasures. After this he fell at the feet of the Buddha and acknowledging his superiority said: "My teacher, Lord, is the Exalted One: I am the disciple. My teacher, Lord, is the Exalted One: I am the disciple."


The devout people were delighted to hear of the conversion.[2] The Buddha thereupon preached the Mahā Nārada Kassapa Jātaka [3] to show how in a previous birth when He was born as Nārada, still subject to passion, He converted Kassapa in a similar way.


Hearing the Dhamma expounded by the Buddha, the "Eye of Truth" [4] arose in them all. King Bimbisāra attained Sotāpatti, and seeking refuge in the Buddha, the Dhamma, and the Sangha, invited the Buddha and His disciples to his palace for the meal on the following day. After the meal the King wished to know where the Buddha would reside. The Buddha replied that a secluded place, neither too far nor too close to the city, accessible to those who desire to visit Him, pleasant, not crowded during the day, not too noisy at night, with as few sounds as possible, airy and fit for the privacy of men, would be suitable.


The King thought that his Bamboo Grove would meet all such requirements. Therefore in return for the transcendental gift the Buddha had bestowed upon him, he gifted for the use of the Buddha and the Sangha the park with this ideally secluded bamboo grove, also known as 'The Sanctuary of the Squirrels.' It would appear that this park had no building for the use of Bhikkhus but was filled with many shady trees and secluded spots. However, this was the first gift of a place of residence for the Buddha and His disciples. The Buddha spent three successive rainy seasons and three other rainy seasons in this quiet Veluvanārāma. [5]


After his conversion the King led the life of an exemplary monarch observing Uposatha regularly on six days of the month.


Kosala Devi, daughter of King Mahā Kosala, and sister of King Pasenadi Kosala, was his chief loyal queen. Ajātasattu was her son. Khemā who, through the ingenuity of the King, became a follower of the Buddha and who later rose to the position of the first female disciple of the Order of Nuns, was another queen.


Though he was a pious monarch, yet, due to his past evil Kamma, he had a very sad and pathetic end.


Prince Ajātasattu, successor to the throne, instigated by wicked Devadatta Thera, attempted to kill him and usurp the throne. The unfortunate prince was caught red-handed, and the compassionate father, instead of punishing him for his brutal act, rewarded him with the coveted Crown.


The ungrateful son showed his gratitude to his father by casting him into prison in order to starve him to death. His mother alone had free access to the King daily. The loyal queen carried food concealed in her waist-pouch. To this the prince objected. Then she carried food concealed in her hair-knot. The prince resented this too. Later she bathed herself in scented water and besmeared her body with a mixture of honey, butter, ghee, and molasses. The King licked her body and sustained himself. The over-vigilant prince detected this and ordered his mother not to visit his father.


King Bimbisāra was without any means of sustenance, but he paced up and down enjoying spiritual happiness as he was a Sotāpanna. Ultimately the wicked son decided to put an end to the life of his noble father. Ruthlessly he ordered his barber to cut open his soles and put salt and oil thereon and make him walk on burning charcoal.


The King, who saw the barber approaching, thought that the son, realizing his folly, was sending the barber to shave his grown beard and hair and release him from prison. Contrary to his expectations, he had to meet an untimely sad end. The barber mercilessly executed the inhuman orders of the barbarous prince. The good King died in great agony. On that very day a son was born unto Ajātasattu. Letters conveying the news of birth and death reached the palace at the same time.


The letter conveying the happy news was first read. Lo, the love he cherished towards his first-born son was indescribable! His body was thrilled with joy and the paternal love penetrated up to the very marrow of his bones.


Immediately he rushed to his beloved mother and questioned: "Mother dear, did my father love me when I was a child?"


"What say you, son! When you were conceived in my womb, I developed a craving to sip some blood from the right hand of your father. This I dare not say. Consequently I grew pale and thin. I was finally persuaded to disclose my inhuman desire. Joyfully your father fulfilled my wish, and I drank that abhorrent potion. The soothsayers predicted that you would be an enemy of your father. Accordingly you were named Ajātasattu (unborn enemy).


I attempted to effect a miscarriage, but your father prevented it. After you were born, again I wanted to kill you. Again your father interfered. On one occasion you were suffering from a boil in your finger, and nobody was able to lull you into sleep. But your father, who was administering justice in his royal court, took you into his lap and caressing you sucked the boil. Lo, inside the mouth it burst open. 0, my dear son, that pus and blood! Yes, your affectionate father swallowed it out of love for you."


Instantly he cried, "Run and release, release my beloved father quickly!"


His father had closed his eyes for ever.


The other letter was then placed in his hand.


Ajātasattu shed hot tears. He realized what paternal love was only after he became a father himself.


King Bimbisāra died and was immediately after born as a Deva named Janavasabha in the Cātummahārājika Heaven.


Later, Ajātasattu, met the Buddha and became one of His distinguished lay followers and took a leading part in the holding of the first Convocation.


King Pasenadi Kosala


King Pasenadi Kosala, the son of King Mahā Kosala, who reigned in the kingdom of Kosala with its capital at Sāvatthi, was another royal patron of the Buddha. He was a contemporary of the Buddha, and owing to his proficiency in various arts, he had the good fortune to be made King by his father while he was alive.


His conversion must probably have taken place during the very early part of the Buddha's ministry. In the Samyutta Nikāya it is stated that once he approached the Buddha and questioning Him about His perfect Enlightenment referred to Him as being young in years and young in ordination. (Samyutta Nikāya. 1.64: Kindred Sayings, 1, p. 94.)


The Buddha replied -- "There are four objects, O Mahārāja, that should not be disregarded or despised. They are a Khattiya (a warrior prince), a snake, fire, and a Bhikkhu (mendicant monk). [6]


Then He delivered an interesting sermon on this subject to the King. At the close of the sermon the King expressed his great pleasure and instantly became a follower of the Buddha. Since then till his death he was deeply attached to the Buddha. It is said that on one occasion the King prostrated himself before the Buddha and stroked His feet covering them with kisses. [7]


His chief queen, Mallikā a very devout and wise lady, well versed in the dhamma, was greatly responsible for his religious enthusiasm. Like a true friend, she had to act as his religious guide on several occasions.


One day the King dreamt sixteen unusual dreams and was greatly perturbed in mind, not knowing their true significance. His brahmin advisers interpreted them to be dreams portending evil and instructed him to make an elaborate animal sacrifice to ward off the dangers resulting therefrom. As advised he made all necessary arrangements for this inhuman sacrifice which would have resulted in the loss of thousands of helpless creatures. Queen Mallikā, hearing of this barbarous act about to be perpetrated, persuaded the King to get the dreams interpreted by the Buddha whose understanding infinitely surpassed that of those worldly brahmins. The King approached the Buddha and mentioned the object of his visit. Relating the sixteen dreams [8] he wished to know their significance, and the Buddha explained their significance fully to him.


Unlike King Bimbisāra King Kosala had the good fortune to hear several edifying and instructive discourses from the Buddha. In the Samyutta Nikāya there appears a special section called the Kosala Samyutta [9] in which are recorded most of the discourses and talks given by the Buddha to the King.


Once while the King was seated in the company of the Buddha, he saw some ascetics with hairy bodies and long nails passing by, and rising from his seat respectfully saluted them calling out his name to them: "I am the King, your reverences, the Kosala, Pasenadi." When they had gone he came back to the Buddha and wished to know whether they were Arahants or those who were striving for Arahantship. The Buddha explained that it was difficult for ordinary laymen enjoying material pleasures to judge whether others are Arahants or not and made the following interesting observations:


"It is by association (samvāsena) that one's conduct (sīla) is to be understood, and that, too, after a long time and not in a short time, by one who is watchful and not by a heedless person, by an intelligent person and not by an unintelligent one. It is by converse (samvohārena) that one's purity (soceyyam) is to be understood. It is in time of trouble that one's fortitude is to be understood. It is by discussion that one's wisdom is to be understood, and that, too, after a long time and not in a short time, by one who is watchful and not by a heedless person, by an intelligent person and not by an unintelligent one."


Summing up the above, the Buddha uttered the following verses:


"Not by his outward guise is man well known.
In fleeting glance let none place confidence.
In garb of decent well-conducted folk
The unrestrained live in the world at large.
As a clay earring made to counterfeit.
Or bronze half penny coated over with gold,
Some fare at large hidden beneath disguise,
Without, comely and fair; within, impure. 


King Kosala, as ruler of a great kingdom, could not possibly have avoided warfare, especially with Kings of neighbouring countries. Once he was compelled to fight with his own nephew, King Ajātasattu, and was defeated. Hearing it, the Buddha remarked:


"Victory breeds hatred. The defeated live in pain. Happily the peaceful live, giving up victory and defeat. [11]"


On another occasion King Kosala was victorious and he confiscated the whole army of King Ajātasattu, saving only him. When the Buddha heard about this new victory, He uttered the following verse, the truth of which applies with equal force to this modern war-weary world as well:


"A man may spoil another, just so far
 it may serve his ends, but when he's spoiled
By others he, despoiled, spoils yet again.
 long as evil's fruit is not matured,
The fool doth fancy 'now's the hour, the chance!'
But when the deed bears fruit, he fareth ill.
The slayer gets a slayer in his turn;
The conqueror gets one who conquers him;
Th'abuser wins abuse, th'annoyer, fret.
Thus by the evolution of the deed,
A man who spoils is spoiled in his turn. 


What the Buddha has said to King Kosala about women is equally interesting and extremely encouraging to womankind. Once while the King was engaged in a pious conversation with the Buddha, a messenger came and whispered into his ear that Queen Mallikā had given birth to a daughter. The King was not pleased at this unwelcome news. In ancient India, as it is to a great extent today, a daughter is not considered a happy addition to a family for several selfish reasons as, for instance, the problem of providing a dowry: The Buddha, unlike any other religious teacher, paid a glowing tribute to women and mentioned four chief characteristics that adorn a woman in the following words:


"Some women are indeed better (than men).
Bring her up, O Lord of men.
There are women who are wise, virtuous, who
 regard mother-in-law as a goddess, and who are chaste.
To such a noble wife may be born a valiant son,

a lord of realms, who would rule a kingdom". [13]


Some women are even better than men. "Itthi hi pi ekacciyā seyyā" were the actual words used by the Buddha. No religious teacher has made such a bold and noble utterance especially in India, where women were not held in high esteem.


Deeply grieved over the death of his old grandmother, aged one hundred and twenty years, King Kosala approached the Buddha and said that he would have given everything within his means to save his grandmother who had been as a mother to him. The Buddha consoled him, saying:


"All beings are mortal; they end with death, they have death in prospect. All the vessels wrought by the potter, whether they are baked or unbaked, are breakable; they finish broken, they have breakage in prospect." [14]


The King was so desirous of hearing the Dhamma that even if affairs of state demanded his presence in other parts of the kingdom, he would avail himself of every possible opportunity to visit the Buddha and engage in a pious conversation. The Dhammacetiya [15] and Kannakatthala [16] Suttas were preached on such occasions.


King Kosala's chief consort, the daughter of a garland-maker, predeceased him. A sister of King Bimbisāra was one of his wives. One of his sisters was married to King Bimbisāra and Ajātasattu was her son.


King Kosala had a son named Vidūdabha who revolted against him in his old age. This son's mother was the daughter of Mahānāma the Sākya, who was related to the Buddha, and his grandmother was a slave-girl. This fact the King did not know when he took her as one of his consorts. Hearing a derogatory remark made by Sākyas about his ignoble lineage, Vidūdabha took vengeance by attempting to destroy the Sākya race. Unfortunately it was due to Vidūdabha that the King had to die a pathetic death in a hall outside the city with only a servant as his companion. King Kosala predeceased the Buddha.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9515)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8708)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8759)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8499)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8325)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9306)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10970)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10812)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7485)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7659)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6783)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7176)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6710)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6623)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6696)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 6029)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9275)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1215284)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9730)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7769)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8191)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8642)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5850)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6257)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5444)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6155)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5518)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6781)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4703)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5345)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5630)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5813)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6695)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5902)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7569)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9917)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11412)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10812)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10534)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8894)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10970)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16473)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8647)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8458)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10865)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12150)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng