[15] The Teachings Of The Buddha

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 4012)
[15] The Teachings Of The Buddha

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







What is Buddhism ?


"This doctrine is profound, hard to see, difficult to understand, calm, sublime, not within the sphere of logic, subtle, to be understood by the wise".




The Buddha has passed away, but the sublime Teaching, which He expounded during His long and successful ministry and which He unreservedly bequeathed to humanity, still exists in its pristine purity.


Although the Master has left no written records of His Teachings, His disciples preserved them, by committing to memory and transmitting them orally from generation to generation.


Three months after the Death of the Buddha, in the eighth year of King Ajātasattu's reign, 500 pre-eminent Arahants concerned with preserving the purity of the Doctrine held a Convocation at Rājagaha to rehearse it. The Venerable Ānanda Thera, the Buddha's beloved attendant who had the special privilege and honour of hearing the discourses from the Buddha Himself, and the Venerable Upāli Thera were chosen to answer questions about the Dhamma (Doctrine) and the Vinaya (Discipline) respectively.


This First Council compiled and arranged in its present form the Pāli Tipitaka, which represents the entire body of the Buddha's Teaching.


Two other Councils [1] of Arahants were held 100 and 236 years later respectively, again to rehearse the Word of the Buddha because attempts were being made to pollute the pure Teaching.


About 83 B.C., during the reign of the pious Simhala King Vatta Gāmani Abhaya, [2] a Council of Arahants was held, and the Tipitaka was, for the first time in the history of Buddhism, committed to writing at Aluvihāra [3] in Ceylon.


Thanks to the indefatigable efforts of those noble and foresighted Arahants, there is no room either now or in the future for higher critics or progressive scholars to adulterate the pure Teaching.


The voluminous Tipitaka, which contains the essence of the Buddha's Teaching, is estimated to be about eleven times the size of the Bible.


The word Tipitaka [4] means three Baskets. They are the Basket of Discipline (Vinaya Pitaka), the Basket of Discourses (Sutta Pitaka) and the Basket of Ultimate Doctrine (Abhidhamma Pitaka).


Vinaya Pitaka


The Vinaya pitaka, which is regarded as the sheet anchor of the Holy Order, deals mainly with the rules and regulations of the Order of Bhikkhus (monks) and Bhikkhunis (nuns). For nearly twenty years after the Enlightenment of the Buddha, no definite rules were laid down for control and discipline of the Sangha (Order). Subsequently as occasion arose, the Buddha promulgated rules for the future discipline of the Sangha. Reasons for the promulgation of rules, their various implications, and specific Vinaya ceremonies of the Sangha are fully described in the Vinaya pitaka. The history of the gradual development of Sāsana [5] from its very inception, a brief account of the life and ministry of the Buddha, and details of the three Councils are some other additional relevant contents of the Vinaya Pitaka. Indirectly it reveals useful information about ancient history, Indian customs, ancient arts and sciences. One who reads the Vinaya Pitaka cannot but be impressed by the democratic constitution of the Sangha, their holding of possessions in common, the exceptionally high moral standard of the Bhikkhus, and the unsurpassed administrative abilities of the Buddha, who anticipated even the present Parliamentary system. Lord Zetland writes; "And it may come as a surprise to many to learn that in the Assemblies of the Buddhists in India two thousand years and more ago are to be found the rudiments of our own Parliamentary practice of the present day. [6]"


The Vinaya Pitaka consists of the following five books:

1. Pārājika Pāli


(Major Offences)

2. Pācittiya Pāli

(Minor Offences)

3. Mahāvagga Pāli


(Greater Section)

4. Cullavagga Pāli

(Lesser Section)

5. Parivāra Pāli


(Epitome of the Vinaya)

Sutta Pitaka


The Sutta Pitaka consists chiefly of instructive discourses delivered by the Buddha to both the Sangha and the laity on various occasions. A few discourses, expounded by disciples such as the Venerables Sāriputta, Moggallāna, and Ānanda,, are incorporated and are accorded as much veneration as the Word of the Buddha Himself, since they were approved by Him. Most of the sermons were intended mainly for the benefit of Bhikkhus, and they deal with the Holy Life and with the exposition of the Doctrine. There are several other discourses which deal with both the material and the moral progress of His lay-followers. The Sigālovāda Sutta, [7] for instance, deals mainly with the duties of a layman. There are also a few interesting talks given to children.


This Pitaka may be compared to a book of prescriptions, since the discourses were expounded on diverse occasions to suit the temperaments of various persons. There may be seemingly contradictory statements, but they should not be misconstrued as they were uttered by the Buddha to suit a particular purpose; for instance, to the self same question He would maintain silence, when the inquirer was merely foolishly inquisitive, or give a detailed reply when He knew the inquirer to be an earnest seeker after the Truth.


The Sutta Pitaka consists of the following five Nikāyas (Collections):


1. Dīgha Nikāya (Collection of Long Discourses)
2. Majjhima Nikāya (Collection of Middle-length Discourses)
3. Samyutta Nikāya (Collection of Kindred Sayings)
4. Anguttara Nikāya (Collection of Gradual Sayings)
5. Khuddaka Nikāya (Smaller Collection)


This fifth is subdivided into fifteen books:


1. Khuddaka Pātha (Shorter Texts)
 2. Dhammapada (The Way of Truth)
 3. Udāna (Paeans of Joy)
 4. Itivuttaka ("Thus said" Discourses)
 5. Sutta Nipāta (Collected Discourses)
 6. Vimāna Vatthu (Stories of Celestial Mansions)
 7. Peta Vatthu (Stories of Petas)
 8. Theragāthā (Psalms of the Brethren)
 9. Therigāthā (Psalms of the Sisters)
 10. Jātaka (Birth Stories of the Bodhisatta)
 11. Niddesa (Expositions)
 12. Patisambhidā (Book on Analytical Knowledge)
 13. Apadāna (Lives of Arahants)
 14. Buddhavamsa (History of the Buddha)
 15. Cariyā Pitaka (Modes of Conduct)


Abhidhamma Pitaka


The Abhidhamma Pitaka is the most important and most interesting of the three containing as it does the profound philosophy of the Buddha's teaching in contrast to the simpler discourses in the Sutta Pitaka.


Abhidhamma, the Higher Doctrine of the Buddha, expounds the quintessence of His profound teachings. [8]


According to some scholars Abhidhamma is not a teaching of the Buddha, but is a later elaboration of scholastic monks. Tradition, however, attributes the nucleus of the Abhidhamma to the Buddha Himself. The Mātikā or Matrices of the Abhidhamma, such as Kusalā Dhammā (Wholesome States), Akusalā Dhammā (Unwholesome States), and Abyākata Dhammā (Indeterminate States), etc., which have been elaborated in the six books (Kathāvatthu [9] being excluded), were expounded by the Buddha. To the Venerable Sāriputta is assigned the honour of having explained all these topics in detail.


Whoever the great author or authors may have been, it has to be admitted that the Abhidhamma must be the product of an intellectual genius comparable only to the Buddha. This is evident, from the intricate and subtle Patthāna Pakarana which describes in detail the various causal relations.


To the wise truth-seekers, Abhidhamma is an indispensable guide and an intellectual treat. Here is found food for thought to original thinkers and to earnest students who wish to develop wisdom and lead an ideal Buddhist life. Abhidhamma is not a subject of fleeting interest designed for the superficial reader.


Modern Psychology, limited as it is, comes within the scope of Abhidhamma inasmuch as it deals with mind, thoughts, thought-processes, and mental properties; but it does not admit of a psyche or a soul. It teaches a psychology without a psyche.


If one were to read the Abhidhamma as a modern text-book on psychology, one would be disappointed. No attempt has here been made to solve all the problems that confront a modern psychologist.


Consciousness (Citta) is defined. Thoughts are analysed and classified chiefly from an ethical standpoint. All mental properties (Cetasika) are enumerated. The composition of each type of consciousness is set forth in detail. How thoughts arise is minutely described. Bhavanga and Javana thought-moments, which are explained only in the Abhidhamma, and which have no parallel in modern psychology, are of special interest to research students in psychology. Irrelevant problems that interest students and scholars, but have no relation to one's Deliverance, are deliberately set aside.


Matter is summarily discussed, but it has not been described for physicists. Fundamental units of matter, material properties, source of matter, relationship of mind and matter are explained. Abhidhamma does not attempt to give a systematised knowledge of mind and matter. It investigates these two composite factors of the so-called being, to help the understanding of things as they truly are. A philosophy has been developed on those lines. Based on that philosophy, an ethical system has been evolved to realize the ultimate Goal, Nibbāna.


As Mrs. Rhys Davids rightly says:


"Abhidhamma deals with
(i) what we find within us, around us; and of
(ii) what we aspire to find."


While the Sutta Pitaka contains the conventional teaching (vohāra desanā), the Abhidhamma Pitaka contains the ultimate teaching (paramattha desanā).


It is generally admitted by most exponents of the Dhamma that a knowledge of the Abhidhamma is essential to comprehend fully the Teachings of the Buddha, as it presents the key that opens the door of reality.


The Abhidhamma Pitaka is composed of the following seven works:


1. Dhammasangani (Classification of Dhamma)
2. Vibhanga (Divisions)
3. Dhātukathā (Discourse on Elements)
4. Puggala Pa񱡴ti (The Book on Individuals)
5. Kathāvatthu (Points of Controversy)
6. Yamaka (The Book of Pairs)
7. Patthāna (The Book of Causal Relations)


 Is Buddhism a Philosophy?


The sublime Dhamma, enshrined in these sacred texts, deals with truths and facts that can be tested and verified by personal experience and is not concerned with theories and speculations, which may be accepted as profound truths today and thrown overboard tomorrow. The Buddha did not expound revolutionary philosophical theories, nor did He attempt to create a new material science. In plain terms He explained both what is within and what is without, so far as it concerns emancipation from the ills of life, and revealed the unique Path of Deliverance.


Furthermore, the Buddha did not teach all that He knew. On one occasion while the Buddha was staying in a forest, He took a handful of leaves and said: "O Bhikkhus, what I have taught you is comparable to the leaves in my hand, and what I have not taught you, to the leaves in the forest.[10]"


He taught what He deemed was absolutely essential for one's purification, and was characteristically silent on questions irrelevant to His noble mission. Incidentally, He forestalled many a modern scientist and philosopher.


Heraclitus (500 B.C.) believed that everything flows (pante rhei) and that the universe is a constant becoming. He taught that nothing ever is; everything is becoming. It was he who made the famous statement that a person cannot step into the same stream twice. Pythagoras (532 B.C.) taught, among other things, the theory of transmigration of souls. Descartes (1596-1650) declared the necessity of examining all phenomena at the bar of reasonable doubt. Spinoza (I632-1677). while admitting the existence of a permanent reality, asserted that all existence is transitory. In his opinion sorrow was to be conquered by finding an object of knowledge which is not transient, not ephemeral, but is immutable, permanent, everlasting. Berkely (1685-1776) thought that the so-called atom was a metaphysical fiction. Hume (1711-1776) analysed the mind and concluded that consciousness consists of fleeting mental states. In the view of Hegel (1770-1831) "the entire phenomenon is a becoming." Schopenhauer (1788-1860) in his "World as Will and Idea" has presented the truth of suffering and its cause in Western garb. Henri Bergson (1859-1941) advocated the doctrine of change, and emphasized the value of intuition. William James (1842-1910) referred to a stream of consciousness and denied the existence of a soul.


The Buddha expounded these truths of transiency (anicca), sorrow (dukkha), and soul-lessness (anattā) more than 2500 years ago.


The moral and philosophical teachings of the Buddha are to be studied, to be practised, and above all to be realized by one's own intuitive wisdom. As such the Dhamma is compared to a raft which enables one to cross the ocean of life.[11]


Buddhism, therefore, cannot strictly be called a philosophy because it is not merely "the love of, inducing the search after, wisdom. [12]" Nor is Buddhism "a hypothetical interpretation of the unknown (as in metaphysics), or of the inexactly known (as in ethics or political philosophy).[13]"


If by philosophy is meant "an inquiry not so much after certain particular facts as after the fundamental character of this world in which we find ourselves, and of the kind of life which such a world it behoves us to live, [14] Buddhism may approximate to a philosophy, but it is very much more comprehensive. [15]


Philosophy deals mainly with knowledge and is not concerned with practice; whereas Buddhism lays special emphasis on practice and realization.


Is Buddhism a Religion?


Prof. Rhys Davids writes:


"What is meant by religion? The word, as is well-known is not found in languages not related to our own, and its derivation is uncertain. Cicero, in one passage, derived it from re and lego, and held that its real meaning was the repetition of prayers and incantations. Another interpreta-tion derives the word from re and logo, and makes its original sense that of attachment, of a continual binding (that is, no doubt to the gods). A third derivation connects the word with lex, and explains it as a law-abiding, scrupulously conscientious frame of mind. [16]"


Buddhism is not strictly a religion in the sense in which that word is commonly understood, for it is not "a system of faith and worship," owing any allegiance to a supernatural God.


Buddhism does not demand blind faith from its adherents. Hence mere belief is dethroned and for it is substituted "confidence based on knowledge." It is possible for a Buddhist to entertain occasional doubts until he attains the first stage of Sainthood (Sotāpatti) when all doubts about the Buddha, Dhamma, and the Sangha are completely resolved. One becomes a genuine follower of the Buddha only after attaining this stage. [17]


The confidence of a follower of the Buddha is like that of a patient in respect of a noted physician, or of a student regarding his teacher. Although a Buddhist seeks refuge in the Buddha as his incomparable guide and teacher who indicates the Path of Purity, he makes no servile surrender.


A Buddhist does not think that he can gain purity merely by seeking refuge in the Buddha or by mere faith in Him. It is not within the power even of a Buddha to wash away the impurities of others. Strictly speaking, one can neither purify nor defile another. The Buddha, as Teacher, may be instrumental, but we ourselves are responsible for our purification.


In the Dhammapada the Buddha says:


"By, oneself alone is evil done: by oneself is one defiled.
By oneself alone is evil avoided: by oneself alone is one purified.
Purity and impurity depend
 on oneself: No one can purify another." (v. 145).


A Buddhist is not a slave to a book or to any individual. Nor does he sacrifice his freedom of thought by becoming a follower of the Buddha. He is at full liberty to exercise his own freewill and develop his knowledge even to the extent of attaining Buddhahood himself, for all are potential Buddhas. Naturally Buddhists quote the Buddha as their authority, but the Buddha Himself discarded all authority.


Immediate realization is the sole criterion of truth in Buddhism. Its keynote is rational understanding (Sammā ditthi). The Buddha advises seekers of truth not to accept anything merely on the authority of another but to exercise their own reasoning and judge for themselves whether a thing is right or wrong.


On one occasion the citizens of Kesaputta, known as Kālāmas, approached the Buddha and said that many ascetics and brahmins who came to preach to them used to exalt their own doctrines and denounce those of others, and that they were at a loss to understand which of those worthies were right.


"Yes, O Kā1āmas, it is right for you to doubt, it is right for you to waver. In a doubtful matter, wavering has arisen, [18]" remarked the Buddha and gave them the following advice which applies with equal force to modern rationalists as it did to those sceptic brahmins of yore.


"Come, O Kālāmas, Do not accept anything on mere hearsay (i.e., thinking that thus have we heard it from a long time). Do not accept anything by mere tradition (i.e., thinking that it has thus been handed down through many generations). Do not accept anything on account of rumours (i.e., by believing what others say without any investigation). Do not accept anything just because it accords with your scriptures. Do not accept anything by mere supposition. Do not accept anything by mere inference. Do not accept anything by merely considering the appearances. Do not accept anything merely because it agrees with your preconceived notions. Do not accept anything merely because it seems acceptable (i.e., should be accepted). Do not accept anything thinking that the ascetic is respected by us (and therefore it is right to accept his word.)


"But when you know for yourselves -- these things are immoral, these things are blameworthy, these things are censured by the wise, these things, when performed and undertaken, conduce to ruin and sorrow -- then indeed do you reject them.


"When you know for yourselves -- these things are moral, these things are blameless, these things are praised by the wise, these things, when performed and undertaken, conduce to well-being and happiness -- then do you live and act accordingly. [19]"


These wise sayings of the Buddha, uttered some 2500 years ago, still retain their original force and freshness even in this enlightened twentieth century.


With a homely illustration Jnānasāra-samuccaya repeats the same counsel in different words.


"Tāpāc chedāc ca nikasat svarnam iva panditaih
Parikshya blikshavo grāhyam madvaco na tu gauravāt".


"As the wise test gold by burning, cutting and rubbing it (on a piece of touchstone),
so are you to accept my words after examining them and not merely out of regard for me."


The Buddha exhorted His disciples to seek the truth, and not to heed mere persuasion even by superior authority.


Now, though it be admitted that there is no blind faith in Buddhism, one might question whether there is no worshipping of Buddha images and such like idolatry amongst Buddhists.


Buddhists do not worship an image expecting worldly or spiritual favours, but pay their homage to what it represents. A Buddhist goes before an image and offers flowers and incense not to the image but to the Buddha. He does so as a mark of gratitude, reflecting on the virtues of the Buddha and pondering on the transiency of flowers. An understanding Buddhist designedly makes himself feel that he is in the noble presence of the Buddha, and thereby gains inspiration to emulate Him.


Referring to images, the great philosopher Count Kaiserling writes:


"I know nothing more grand in this world than the figure of the Buddha. It is the perfect embodiment of spirituality in the visible domain. [20]"


Then again Buddhists do not worship the Bodhi-tree, but consider it a symbol of Enlightenment, and so, worthy of reverence.


Though such external forms of homage are prevalent amongst Buddhists, the Buddha is not worshipped as a God.


These external objects of homage are not absolutely necessary, but they are useful and they help one to concentrate one?s attention. An intellectual could dispense with them as he could easily focus his attention on the Buddha, and thus visualize Him.


For our own good, and out of gratitude, we pay such homage, but what the Buddha expects from His disciples is not obeisance but the actual observance of His teaching.


Just before the Buddha passed away, many disciples came to pay their respects to Him. One Bhikkhu, however, remained in his cell absorbed in meditation. This matter was reported to the Buddha who summoned him and, on enquiring the reason for his absence, was told: "Lord, I knew that Your Reverence would pass away three months hence, and I thought the best way of honouring the Teacher was by attaining Arahantship even before the decease of Your Reverence."


The Buddha extolled the praiseworthy conduct of that loyal and dutiful Bhikkhu, saying: "Excellent, excellent! He who loves me should emulate this Bhikkhu. He honours me best who practises my teaching best. [21]"


On another occasion the Buddha remarked: "He who sees the Dhamma sees me. [22]"


Furthermore, it must be mentioned that there are no petitionary or intercessory prayers in Buddhism. However much one may pray to the Buddha one cannot be saved. The Buddha does not and cannot grant worldly favours to those who pray to Him. A Buddhist should not pray to be saved, but should rely on himself and strive with diligence to win his freedom and gain purity. Advising His disciples not to depend on others but to depend on oneself and to be self-reliant, the Buddha says:


Tumhehi kiccam ātappam akkhātāro tathāgatā. [23]
"Striving should be done by yourselves. The Tathāgatas are teachers."


The Buddha not only speaks of the futility of prayers [24] but also disparages a slave mentality. Instead of prayers the Buddha emphasizes the importance of meditation that promotes self-discipline, self-control, self-purification and self-enlightenment. It serves as a tonic both to the mind and heart. Meditation is the essence of Buddhism.


In Buddhism there is not, as in most other religions, an Almighty God to be obeyed and feared. Buddhism denies the existence of a supernatural power, conceived as an Almighty Being or a causeless force. There are no Divine revelations nor Divine messengers or prophets. A Buddhist is therefore not subservient to any higher supernatural power which controls his destinies and which arbitrarily rewards and punishes. Since Buddhists do not believe in revelations of a Divine Being, Buddhism does not claim the monopoly of truth and does not condemn any other religion. "Intolerance is the greatest enemy of religion". With His characteristic tolerance, the Buddha advised His disciples not to get angry, discontented, or displeased even when others spoke ill of Him, or of His Teaching, or of His Order. "If you do so," the Buddha said, "you will not only bring yourselves into danger of spiritual loss, but you will not be able to judge whether what they say is correct or not correct" -- a most enlightened sentiment. Denouncing unfair criticism of other faiths, the Buddha states: "It is as a man who looks up and spits at heaven -- the spittle does not soil the heaven, but it comes back and defiles his own person. [25]"


Buddhism expounds no dogmas that one must blindly believe, no creeds that one must accept on good faith without reasoning, no superstitious rites and ceremonies to be observed for formal entry into the fold, no meaningless sacrifices and penances for one's purification.


Buddhism cannot, therefore, be strictly called a religion, because it is neither a system of faith and worship, nor "the outward act or form by which men indicate their recognition of the existence of a God or Gods having power over their own destiny to whom obedience, service, and honour are due. [26]"


Karl Marx said: "Religion is the soul of soulless conditions, the heart of a heartless world, the opium of the people." Buddhism is not such a religion, for all Buddhist nations grew up in the cradle of Buddhism and their present cultural advancement is clearly due mainly to the benign influence of the teachings of the Buddha.


However, if, by religion, is meant "a teaching which takes a view of life that is more than superficial, a teaching which looks into life and not merely at it, a teaching which furnishes men with a guide to conduct that is in accord with this in-look, a teaching which enables those who give it heed to face life with fortitude and death with serenity. [27]" or a system of deliverance from the ills of life, then certainly Buddhism is a religion of religions. [28]


Is Buddhism an Ethical System?


Buddhism contains an excellent moral code, including one for the monks and another for the laity, but it is much more than an ordinary moral teaching.


Morality (sīla) is only the preliminary stage and is a means to an end, but not an end in itself. Though absolutely essential, it alone does not lead to one's Deliverance or perfect purity. It is only the first stage on the Path of Purity. Beyond morality is wisdom (pa񱦣257;). The base of Buddhism is morality, and wisdom is its apex. As the pair of wings of a bird are these two complementary virtues. Wisdom is like unto man's eyes; morality is like unto his feet. One of the appellatives of the Buddha is Vijjācaranasampanna -- endowed with wisdom and conduct.


Of the Four Noble Truths that form the foundation of Buddhism, the first three represent the philosophy of the Buddha's teaching; the fourth the ethics of Buddhism based on that philosophy.


Morality in Buddhism is not founded on any doubtful divine revelation, nor is it the ingenious invention of an exceptional mind, but it is a rational and practical code based on verifiable facts and individual experience. In the opinion of Prof. Max Muller the Buddhist moral code is one of the most perfect which the world has ever known.


Prof. Rhys Davids says: "Buddhist or no Buddhist I have examined every one of the great religious systems of the world; and in none of those have I found anything to surpass in beauty and comprehensiveness the Noble Eightfold Path of the Buddha. I am content to shape my life according t o that path."


It is interesting to note that according to Buddhism there are deeds which are ethically good and bad, deeds which are neither good nor bad, and deeds which tend to the ceasing of all deeds. Good deeds are essential for one's emancipation, but when once the ultimate goal of the Holy Life is attained, one transcends both good and evil.


The Buddha says: "Righteous things (dhamma) you have to give up: how much more the unrighteous things (adhamma). [29]"


The deed which is associated with attachment (lobha), illwill (dosa) and delusion (moha) is evil. That deed which is associated with non-attachment (alobha), goodwill (adosa), and wisdom (pa񱦣257;), is good.


The deeds of an Arahant, a Stainless One, possess no ethical value as he has gone beyond both good and evil. This does not mean that he is passive. He is active, but his activity is selfless and is directed to help others to tread the path he has trodden himself. His deeds, ordinarily accepted as good, lack creative power as regards himself. Unlike the actions of a worldling his actions do not react on himself as a Kammic effect.


His actions, in Pāli, are called kiriya (functional). Purest gold cannot further be purified.


The mental states of the four types of supramundane Path consciousness, namely, Sotāpatti (Stream-Winner), Sakadāgāmi (Once-Returner), Anāgāmi (Non-Returner) and Arahatta (Worthy), though wholesome (kusala), do not tend to accumulate fresh Kamma, but, on the contrary, tend to the gradual cessation of the individual flux of becoming, and therewith to the gradual cessation of good and evil deeds. In these types of supramundane consciousness the wisdom factor (pa񱦣257;), which tends to destroy the roots of Kamma, is predominant; while in the mundane types of consciousness volition (cetanā) which produces Kammic activities is predominant.


What is the criterion of morality according to Buddhism?


The answer is found in the admonition given by the Buddha to young Sāmanera Rāhula.


"If there is a deed, Rāhula, you wish to do, reflect thus: Is this deed conducive to my harm, or to others? harm, or to that of both? Then is this a bad deed entailing suffering. From such a deed you must resist.


"If there is a deed you wish to do, reflect thus: Is this deed not conducive to my harm, nor to others' harm, nor to that of both? Then is this a good deed entailing happiness. Such a deed you must do again and again. [30]"


In assessing morality a Buddhist takes into consideration the interests both of himself and others -- animals not excluded.


In the Karaniya Mettā Sutta the Buddha exhorts:


"As the mother protects her only child even at the risk of her own life; even so let one cultivate boundless thoughts of loving-kindness towards all being". [31]"


The Dhammapada states:


"All fear punishment, to all life is dear. Comparing others with oneself, let one neither hurt nor kill. [32]"


To understand the exceptionally high standard of morality the Buddha expects from His ideal followers, one must carefully read the Dhammapada, Sigālovāda Sutta, Vyāgghapajja Sutta, Mangala Sutta, Mettā Sutta, Parābhava Sutta, Vasala Sutta, Dhammika Sutta, etc.


As a moral teaching it excels all other ethical systems, but morality is only the beginning and not the end of Buddhism.


In one sense Buddhism is not a philosophy, in another sense it is the philosophy of philosophies.


In one sense Buddhism is not a religion, in another sense it is the religion of religions.


What Buddhism is


Buddhism is neither a metaphysical path nor a ritualistic path.


It is neither sceptical nor dogmatic.


It is neither eternalism nor nihilism.


It is neither self-mortification nor self-indulgence.


It is neither pessimism nor optimism but realism.


It is neither absolutely this-worldly nor other-worldly.


It is not extravert but introvert.


It is not theo-centric but homo-centric.


It is a unique Path of Enlightenment.


The original Pāli term for Buddhism is Dhamma, which, literally, means that which upholds or sustains (him who acts in conformity with its principles and thus prevents him from falling into woeful states). There is no proper English equivalent that exactly conveys the meaning of the Pāli term.


The Dhamma is that which really is. It is the Doctrine of Reality. It is a Means of Deliverance from suffering and Deliverance itself. Whether the Buddhas arise or not the Dhamma exists from all eternity. It is a Buddha that realizes this Dhamma, which ever lies hidden from the ignorant eyes of men, till He, an Enlightened One, comes and compassionately reveals it to the world.


"Whether the Tathāgatas appear or not, O Bhikkhus, it remains a fact, an established principle, a natural law that all conditioned things are transient (anicca), sorrowful (dukkha) and that everything is soulless (anattā). This fact the Tathāgata realizes, understands and when He has realized and understood it, announces, teaches, proclaims, establishes, discloses, analyses, and makes it clear, that all conditioned things are transient, sorrowful, and that everything is soulless. [33]"


In the Majjhima Nikāya the Buddha says: "One thing only does the Buddha teach, namely, suffering and the cessation of suffering. [34]"


This is the Doctrine of Reality.


Udāna states: "Just as, O Bhikkhus, the mighty ocean is of one flavour, the flavour of salt, even so, O Bhikkhus, this Dhamma is of one flavour, the flavour of Deliverance (Vimutti). [35]


This is the Means of Deliverance.


This sublime Dhamma is not something apart from oneself. It is purely dependent on oneself and is to be realized by oneself. As such the Buddha exhorts:


"Attadipā viharatha attapatisaranā. [36]"
-- Abide with oneself as an island, with oneself as a refuge.


"Dhammadīpā viharatha, dhamma patisaranā, n?ā񱡠patisaranā "
-- Abide with the Dhamma as an island, with the dhamma as a refuge. Seek not for external refuge.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9431)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8632)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8672)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8441)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8256)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9231)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10875)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10723)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7414)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7589)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6716)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7098)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6649)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6529)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6639)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 5997)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9225)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1212337)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9676)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7716)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8145)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8592)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5802)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6216)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5406)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6125)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5480)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6728)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4672)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5314)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5592)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5773)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6658)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5854)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7530)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9864)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11357)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10723)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10461)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8820)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10875)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16393)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8555)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8348)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10791)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12050)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng