[34] Characteristics Of Nibbāna

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 3972)
[34] Characteristics Of Nibbāna

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







"What is Nibbāna, friend? The destruction of lust, the destruction of hatred, the destruction of delusion -- that, Friend, is called Nibbāna."


In contradistinction to Samsāra, the phenomenal existence, Nibbāna is eternal (dhuva), desirable (subha), and happy (sukha).


According to Buddhism all things. mundane and supramundane, are classified into two divisions, namely, those conditioned by causes (samkhata) and those not conditioned by any cause (asamkhata).


"These three are the features of all conditioned things (samkhatalakkhanāni):-- arising (uppāda), cessation (vaya), and change of state (thitassa a񱡴hattam). [1]"


Arising or becoming is an essential characteristic of everything that is conditioned by a cause or causes. That which arises or becomes is subject to change and dissolution. Every conditioned thing is constantly becoming and is perpetually changing. The universal law of change applies to everything in the cosmos -- both mental, and physical -- ranging from the minutest germ or tiniest particle to the highest being or the most massive object. Mind, though imperceptible, changes faster even than matter.


Nibbāna, a supramundane state, realized by Buddhas and Arahants, is declared to be not conditioned by any cause. Hence it is not subject to any becoming, change and dissolution. It is birthless (ajāta), decayless (ajara), and deathless (amara). Strictly speaking, Nibbāna is neither a cause nor an effect. Hence it is unique (kevala).


Everything that has sprung from a cause must inevitably pass away, and as such is undesirable (asubha).


Life is man's dearest possession, but when he is confronted with insuperable difficulties and unbearable burdens, then that very life becomes an intolerable burden. Sometimes he tries to seek relief by putting an end to his life as if suicide would solve all his individual problems.


Bodies are adorned and adored. But those charming, adorable and enticing forms, when disfigured by time and disease, become extremely repulsive.


Men desire to live peacefully and happily with their near ones, surrounded by amusements and pleasures, but, if by some misfortune, the wicked world runs counter to their ambitions and desires, the inevitable sorrow is then almost indescribably sharp.


The following beautiful parable aptly illustrates the fleeting nature of life and its alluring pleasures.


A man was forcing his way through a thick forest beset with thorns and stones. Suddenly to his great consternation, an elephant appeared and gave chase. He took to his heels through fear, and, seeing a well, he ran to hide in it. But to his horror he saw a viper at the bottom of the well. However, lacking other means of escape, he jumped into the well, and clung to a thorny creeper that was growing in it. Looking up, he saw two mice -- a white one and a black one -- gnawing at the creeper. Over his face there was a beehive from which occasional drops of honey trickled.


This man, foolishly unmindful of this precarious position, was greedily tasting the honey. A kind person volunteered to show him a path of escape. But the greedy man begged to be excused till he had enjoyed himself.


The thorny path is samsāra, the ocean of life. Man's life is not a bed of roses. It is beset with difficulties and obstacles to overcome, with opposition and unjust criticism, with attacks and insults to be borne. Such is the thorny path of life.


The elephant here resembles death; the viper, old age; the creeper, birth; the two mice, night and day. The drops of honey correspond to the fleeting sensual pleasures. The man represents the so-called being. The kind person represents the Buddha.


The temporary material happiness is merely the gratification of some desire. When the desired thing is gained, another desire arises. Insatiate are all desires.


Sorrow is essential to life, and cannot be evaded.


Nibbāna, being non-conditioned, is eternal, (dhuva), desirable (subha), and happy (sukha).


The happiness of Nibbāna should be differentiated from ordinary worldly happiness. Nibbānic bliss grows neither stale nor monotonous. It is a form of happiness that never wearies, never fluctuates. It arises by allaying passions (vupasama) unlike that temporary worldly happiness which results from the gratification of some desire (vedayita).


In the Bahuvedaniya Sutta [2] the Buddha enumerates ten grades of happiness beginning with the gross material pleasures which result from the pleasant stimulation of the senses. As one ascends higher and higher in the moral plane the type of happiness becomes ever more exalted, sublime and subtle, so much so that the world scarcely recognizes it as happiness. In the first Jhāna one experiences a transcendental happiness (sukha), absolutely independent of the five senses. This happiness is realized by inhibiting the desire for the pleasures of the senses, highly prized by the materialist. In the fourth Jhāna however, even this type of happiness is discarded as coarse and unprofitable, and equanimity (upekkha) is termed happiness.


The Buddha says [3]:


"Fivefold, Ānanda, are sensual bonds. What are the five? Forms cognizable by the eye -- desirable, lovely, charming, infatuating, accompanied by thirst, and arousing the dust of the passions; sounds cognizable by the ear; odours cognizable by the nose; flavours cognizable by the tongue; contacts cognizable by the body -- desirable, lovely charming, infatuating, accompanied by thirst, and arousing the dust of passions. These, Ānanda, are the five sensual bonds.


Whatever happiness or pleasure arises from these sensual bonds, is known as sensual happiness.


"Whoso should declare: 'This is the highest happiness and pleasure which beings may experience' I do not grant him that, and why? Because there is other happiness more exalted and sublime.


"And what is that other happiness more exalted and sublime? Here a Bhikkhu lives, completely separated from sense-desires, remote from immoral states, with initial and sustained application born of seclusion, in joy and happiness abiding in the First Ecstasy (Pathama Jhāna). This is happiness more exalted and sublime.


"But should anyone declare:-- 'This is the highest happiness and pleasure which beings may experience' -- I do not grant him that, and why? Because there is another happiness yet more exalted and sublime.


"Here a Bhikkhu, stilling initial and sustained application, having tranquillity within, mind one-pointed, initial and sustained application having ceased, as a result of concentration lives in joy and happiness, abiding in the Second Ecstasy (Dutiya Jhāna). This is the other happiness more exalted and sublime.


"Yet should anyone declare that this is the highest happiness and pleasure experienced by beings -- I do not grant it. There is happiness more exalted.


"Here a Bhikkhu, eliminating joy, abides serene, mindful, and completely conscious, experiencing in the body that of which the Ariyas say:-- 'Endowed with equanimity and mindfulness he abides in bliss.' Thus he lives abiding in the Third Ecstasy (Tatiya Jhāna). This is the other happiness and pleasure more exalted and sublime.


"Still should anyone declare that this is the highest happiness -- I do not grant it. There is happiness more exalted.


"Here a Bhikkhu, abandoning pleasure and pain, leaving behind former joy and grief -- painless, pleasureless, perfect in equanimity and mindfulness -- lives abiding in the Fourth Ecstasy (Catuttha Jhāna). This is the other happiness more exalted and sublime.


"However, were this declared to be the highest happiness -- I do not grant it. There is happiness more sublime.


"Here a Bhikkhu, passing entirely beyond the perception of form, with the disappearance of sense reaction, freed from attention to perceptions of diversity, thinks: 'Infinity is Space' -- and lives abiding in the Realm of infinite Space (Ākāsāna񣦣257;yatana). This other happiness is more exalted and sublime.


"Nevertheless, if this were declared the highest happiness -- I do not grant it.


There is happiness more sublime.


"Here a Bhikkhu, transcending entirely the Realm of Infinite Space, thinks: 'Infinite is Consciousness', and lives abiding in the Realm of Infinite Consciousness (Vi񱦣257;na񣡹atana). This other happiness is more exalted and sublime.


"And yet should this be declared the highest happiness -- I do not grant. There is higher happiness.


"Here a Bhikkhu, transcending the Realm of Infinite Consciousness, thinks: 'There is nothing whatsoever' and lives abiding in the Realm of Nothingness (Āki񣡱񦣲57;yatana). This other happiness is more exalted and sublime than that.


"And still were this declared the highest happiness -- I do not grant it. There is happiness more exalted.


"Here a Bhikkhu, passing entirely beyond the Realm of Nothingness, lives abiding in the Realm of Neither- Perception-nor-Non-Perception (N'eva sa񱦣257; n'āsa񱡭yatana). This other happiness is more exalted and sublime.


"Yet whoso should declare: 'This is the highest bliss and pleasure which beings may experience' -- l do not grant him that, and why". Because yet another happiness is more exalted and sublime.


"And what is this other happiness more exalted and sublime? Here a Bhikkhu, utterly transcending- the Realm of Neither-Perception-nor-Non-Perception, lives, having attained to the Cessation of perception and sensation (Sa񱦣257;vedayita-Nirodha). This, Ānanda, is the other happiness more exalted and sublime.


Of all the ten grades of happiness this is the highest and the most sublime. This transcendental state is Nirodha Samāpatti, that is, experiencing Nibbāna in this life itself.


As the Buddha Himself has anticipated, one may ask: "How can that state be called highest happiness when there is no consciousness to experience it."


The Buddha replies: "Nay, disciples, the Tathāgata does not recognize bliss merely because of a pleasurable sensation, but, disciples, wherever bliss is attained there and there only does the Accomplished One recognize bliss. [4]"


"I proclaim," says the Buddha, "that everything experienced by the senses is sorrow." But why? Because one in sorrow craves to be happyand the so-called happy crave to be happier still. So insatiate is worldly happiness.


In conventional terms the Buddha declares:


"Nibbānam paramam sukham
Nibbāna is the highest bliss."


It is bliss supreme because it is not a kind of happiness experienced by the senses. It is a blissful state of positive relief from the ills of life.


The very fact of the cessation of suffering is ordinarily termed happiness, though this is not an appropriate word to depict its real nature.


Where is Nibbāna ?


In the Milinda Pa񨡠the Venerable Nāgasena answers this question thus:


"There is no spot looking East, South, West, or North, above, below or beyond, where Nibbāna is situate, and yet Nibbāna is, and he who orders his life aright, grounded in virtue and with rational attention, may realize it whether he lives in Greece, China, Alexandria, or in Kosala.


"Just as fire is not stored up in any particular place but arises when the necessary conditions exist, so Nibbāna is said not to exist in a particular place, but it is attained when the necessary conditions are fulfilled."


In the Rohitassa Sutta the Buddha states:


"In this very one-fathom-long body, along with its perceptions and thoughts, do I proclaim the world, the origin of the world, the cessation of the world and the path leading to the cessation of the world. [5]"


Here world means suffering. The cessation of the world, therefore, means the cessation of suffering which is Nibbāna.


One's Nibbāna is dependent upon this one fathom body. It is not something that is created nor is it something to be created. [6]"


Nibbāna is there where the four elements of cohesion (āpo), extension (pathavi), heat (tejo), and motion (vāyo) find no footing.


Referring to where Nibbāna is, Samyutta Nikāya states: [7]


"Where the four elements that cleave, and stretch,
And burn, and move, no further footing find."


In the Udana  [8] the Buddha says:


"Just as, O Bhikkhus, notwithstanding those rivers that reach the great ocean and the torrents of rain that fall from the sky, neither a deficit nor a surplus is perceptible in the great ocean, even so despite the many Bhikkhus that enter the remainderless Pari-Nibbāna there is neither a deficit nor a surplus in the element of Nibbāna."


Nibbāna is, therefore, not a kind of heaven where a transcendental ego resides, but a Dhamma (an attainment) which is within the reach of us all.


An eternal heaven, which provides all forms of pleasures desired by man and where one enjoys happiness to one's heart's content, is practically inconceivable. It is absolutely impossible to think that such a place could exist permanently anywhere.


Granting that there is no place where Nibbāna is stored up, King Milinda questions Venerable Nāgasena whether there is any basis whereon a man stand and, ordering his life aright, realize Nibbāna.


"Yes, O King, there is such a basis.


"Which, then, Venerable Nāgasena, is that basis ?


"Virtue, O King, is that basis. For, if grounded in virtue, and careful in attention, whether in the land of the Scythians or the Greeks, whether in China or in Tartary, whether in Alexandria or in Nikumba, whether in Benares or in Kosala, whether in Kashmir or in Gandhara, whether on a mountain top or in the highest heavens, -- wherever he may be, the man who orders his life aright will attain Nibbāna. [9]"


What Attains Nibbāna?


This question must necessarily be set aside as irrelevant, for Buddhism denies the existence of a permanent entity or an immortal soul. [10]


The so-called being of which we often hear as the "vestment of the soul" is a mere bundle of conditioned factors.


The Arahant Bhikkhuni Vajirā says:


"And just as when the parts are rightly set.
The word chariot ariseth (in our minds).
So doth our
 usage covenant to say
A being when the aggregates are there. [11]"


According to Buddhism the so-called being consists of mind and matter (nāma-rūpa) which constantly change with lightning rapidity. Apart from these two composite factors there exists no permanent soul or an unchanging entity. The so-called "I" is also an illusion.


Instead of an eternal soul or an illusory "I" Buddhism posits a dynamic life-flux (santati) which flows ad infinitum as long as it is fed with ignorance and craving. When these two root causes are eradicated by any individual on attaining Arahantship, they cease to flow with his final death.


In conventional terms one says that the Arahant has attained Parinibbāna or passed away into Nibbāna.


"As right now, and here" there is neither a permanent ego nor an identical being it is needless to state that there can be no "I" or a soul (attā) in Nibbāna.


The Visuddhi Magga states:-


"Misery only doth exist, none miserable;
Nor doer is there, nought save the deed is found;
Nibbāna is, but not the man who seeks it;
The path exists, but not the traveller on it. [12]"


The chief difference between the Buddhist concepion of Nibbāna and the Hindu conception of Nirvāna or Mukti lies in the fact that Buddhists view their goal without an eternal soul and creator, while Hindus do believe in an eternal soul and a creator.


This is the reason why Buddhism can neither be called Eternalism nor Nihilism.


In Nibbāna nothing is 'eternalised' nor is anything 'annihilated.'


As Sir Edwin Arnold says:--


"lf any teach Nirvāna is to cease,
Say unto such they lie.
If any teach Nirvāna is
 to live,
Say unto such they err."




It must be admitted that this question of Nibbāna is the most difficult in the Teaching of the Buddha. However much we may speculate we shall never be in a position to comprehend its real nature. The best way to understand Nibbāna is to try to realize it with our own intuitive knowledge.


Although Nibbāna cannot be perceived by the five senses and lies in obscurity in so far as the average man is concerned, the only straight path that leads to Nibbāna has been explained by the Buddha with all the necessary details and is laid open to all. The goal is now clouded, but the method of achievement is perfectly clear and when that achievement is realized, the Goal is as clear as "the moon freed from clouds."


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9431)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8632)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8672)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8441)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8256)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9231)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10875)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10723)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7414)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7589)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6716)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7098)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6649)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6529)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6640)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 5997)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9225)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1212350)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9676)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7716)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8145)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8592)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5802)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6216)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5406)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6125)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5480)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6728)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4672)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5314)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5592)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5773)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6658)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5854)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7530)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9864)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11357)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10723)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10461)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8820)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10875)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16393)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8555)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8348)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10791)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12050)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng