[38] The Way To Nibbāna (III)

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 4223)
[38] The Way To Nibbāna (III)

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







Transcient are all conditioned things,
Sorrowful are all conditioned things,
Soulless are all conditioned and non-conditioned.


Insight (Vipassanā)


When the Jhānas are developed by temporarily inhibiting the Hindrances (Nīvarana) the mind is so purified that it resembles a polished mirror, where everything is clearly reflected in true perspective. Still there is not complete freedom from unwholesome thoughts, for by concentration the evil tendencies are only temporarily inhibited. They may rise to the surface at quite unexpected moments.


Discipline regulates words and deeds; concentration controls the mind; but it is Insight (pa񱦣257;), the third and the final stage, that enables the aspirant to Sainthood to eradicate wholly the defilements inhibited by Samādhi.


At the outset he cultivates 'Purity of Vision' (ditthi visuddhi) [1] in order to see things as they truly are. With one-pointed mind he analyses and examines this so-called being. This searching examination shows what he has called personality, to be merely a complex compound of mind and matter which are in a state of constant flux.


Having thus gained a correct view of the real nature of this so-called being, freed from the false notion of a permanent soul, he searches for the causes of this "I" personality. He realizes that there is nothing in the world but is conditioned by some cause or causes, past or present, and that his present existence is due to past ignorance (avijjā), craving (tanhā) grasping (upādāna), Kamma, and physical food of the present life. On account of these five causes this so-called being has arisen, and as past causes have conditioned the present, so the present will condition the future. Meditating thus, he transcends all doubts with regard to past, present and future. [2]


Thereupon he contemplates the truth that all conditioned things are transient (anicca), subject to suffering (dukkha), and devoid of an immortal soul (anattā). Wherever he turns his eyes he sees naught but these three characteristics standing out in bold relief. He realizes that life is a mere flux conditioned by internal and external causes. Nowhere does he find any genuine happiness, for everything is fleeting.


As he thus contemplates the real nature of life and is absorbed in meditation, a day comes when, to his surprise. he witnesses an aura (obhāsa) emitted by his body. He experiences an unprecedented pleasure, happiness, and quietude. He becomes even-minded, religious fervour increases, mindfulness becomes clear and insight keen. Mistaking this advanced state of moral progress for Sainthood, chiefly owing to the presence of the aura, he develops a liking for this mental state. Soon the realization comes that these new developments are impediments to moral progress, and he cultivates the purity of knowledge with regard to the Path and Not-Path. [3]


Perceiving the right path, he resumes his meditation on the arising (udaya 񦣲57;na) and passing away (vaya 񦣲57;na) of all conditioned things. Of these two states the latter becomes more impressed on his mind since change is more conspicuous than becoming. Therefore he directs his attention to contemplation of the dissolution of things (bhanga 񦣲57;na). He perceives that both mind and matter which constitute this so-called being are in a state of constant flux, not remaining for two consecutive moments the same. To him then comes the knowledge that all dissolving things are fearful (bhaya 񦣲57;na). The whole world appears to him as a pit of burning embers -- a source of danger. Subsequently he reflects on the wretchedness and vanity (ādīnava 񦣲57;na) of the fearful and deluded world, and gets a feeling of disgust (nibbidā 񦣲57;na) followed by a strong will for deliverance from it (mu񣩴ukamyatā 񦣲57;na).


With this object in view, he resumes his meditations on the three characteristics of transiency, sorrow, and soullessness (patisankhā 񦣲57;na) and thereafter develops complete equanimity towards all conditioned things -- having neither attachment nor aversion for any worldly object (upekkhā 񦣲57;na) [4]


Reaching this point of spiritual culture, he chooses one of the three characteristics for his object of special endeavour and intently cultivates insight in that particular direction until the glorious day when he first realizes Nibbāna, [5] his ultimate goal.


"As the traveller by night sees the landscape around him by a flash of lightning and the picture so obtained swims long thereafter before his dazzled eyes, so the individual seeker, by the flashing light of insight, glimpses Nibbāna with such clearness that the after-picture never more fades from his mind. [6]"


When the spiritual pilgrim realizes Nibbāna for the first time, he is called a Sotāpanna, one who has entered the stream that leads to Nibbāna for the first time.


The stream represents the noble Eightfold Path.


A Stream-Winner is no more a worlding (puthujjana), but an Ariya (Noble).


On attaining this first stage of Sainthood, he eradicates the following three Fetters (samyojana) that bind him to existence -- namely,


1/- Sakkāya-ditthi (sati + kāye + ditthi) -- literally, view, when a group or compound exists. Here kāya refers to the five Aggregates of matter -- feeling, perception, mental states, and consciousness. The view that there exists an unchanging entity, a permanent soul, when there is a complex-compound of psycho-physical aggregates, is termed sakkāyaditthi. Dhammasangani enumerates twenty kinds of such soul-theories. [7] Sakkāya-ditthi is usually rendered as self-illusion, theory of individuality, or illusion of individualism.


2/- Vicikicchā -- DoubtsThey are doubts about (i) the Buddha, (ii) the Dhamma, (iii) the Sangha, (iv) the disciplinary rules (sikkha), (v) the past, (vi) the future, (vii) both the past and the future, and (viii) Dependent Origination (Paticca-Samuppāda).


3/- Sīlabbātaparāmāsa -- Adherence to (wrongful) rites and ceremonies.


Dhammasangani explains it thus: "it is the theory held by ascetics and brahmins outside this doctrine that purification is obtained by rules of moral conduct, or by rites, or by both rites of moral conduct and rites. [8]"


For the eradication of the remaining seven Fetters a Sotāpanna is reborn seven times at the most. He gains implicit confidence in the Buddha, the Dhamrna, and the Sangha. He would not for any reason violate any of the five precepts. He is not subject to rebirth in states of woe as he is destined to Enlightenment.


With fresh courage as a result of this distant glimpse of Nibbāna, the noble pilgrim makes a rapid progress, and perfecting his insight becomes a Sakadāgāmi (Once-Returner), the second stage of Sainthood, by attenuating two other Fetters -- namely, sense-desires (kāmarāga) and illwill (pātigha).


Now he is called a Once-Returner because he is born in the human realm only once, should he not attain Arahantship in that birth itself. It is interesting to note that the Ariya Saint who has attained the second stage of Sainthood can only weaken these two powerful Fetters with which he is bound from a beginningless past. At times, though to a slight extent, he may harbour thoughts of lust and anger.


It is by attaining the third stage of Sainthood, that of the Anāgāmi (Never-Returner), that he completely eradicates those two Fetters. Thereafter he neither returns to this world nor is he born in the celestial realms, since he has rooted out the desire for sensual gratification. After death he is reborn in the Pure Abodes (Suddhāvāsa), an environment reserved for Anāgāmis. There he attains Arahantship and lives till the end of his life.


When a layman becomes an Anāgāmi, he leads a celibate life.


The Anāgāmi Saint now makes his final advance and destroying the remaining five Fetters -- namely, attachment to Realms of Form (rūparāga), attachment to Formless Realms (arūparāga), pride (māna), restlessness (uddhacca), and ignorance (avijjā) -- attains Arahantship, the final stage of Sainthood.


Stream-Winners, Once-Returners, Never-Returners are called Sekhas because they have yet to undergo a training. Arahants are called Asekhas (Adepts) because they no more undergo any training.


An Arahant, literally, a Worthy One, is not subject to rebirth because he does not accumulate fresh Kammic activities. The seeds of his reproduction have all been destroyed.


The Arahant realizes that what was to be accomplished has been done, a heavy burden of sorrow has finally been relinquished, and all forms of craving and all shades of ignorance are totally annihilated. The happy pilgrim now stands on heights more than celestial, far removed from uncontrolled passions and the defilements of the world, experiencing the unutterable bliss of Nibbāna.


Rebirth can no longer affect him since no more reproductive seeds are formed by fresh kammic activities.


Though an Arahant he is not wholly free from physical suffering, as this experience of the bliss of Deliverance is only intermittent nor has he yet cast off his material body.


An Arahant is called an asekha, one who does not undergo training, as he has lived the Holy Life and has accomplished his object. The other Saints from the Sotāpatti stage to the Arahant Path Stage are called Sekhas because they still undergo training.


It may be mentioned in this connection that Anāgāmis and Arahants who have developed the Rūpa and Arūpa Jhānas could experience the Nibbānic bliss uninterruptedly for as long as seven days even in this life. This, in Pāli, is known as Nirodha-Samāpatti. [9] An Ariya, in this state, is wholly free from pain, and his mental activities are all suspended. His stream of consciousness temporarily ceases to flow.


With regard to the difference between one who has attained Nirodha-Samāpatti and a dead man, the Visuddhi Magga states: "In the corpse, not only are the plastic forces of the body (i.e., respiration), speech and mind stilled and quiescent, but also vitality is exhausted, heat is quenched, and the faculties of sense broken up, whereas in the Bhikkhu in ecstasy vitality persists, heart abides, and the faculties are clear, although respiration, observation, and perception are stilled and quiescent. [10]


According to Buddhism, in conventional terms, this is the highest form of bliss possible in this life.


Why does an Arahant continue to live when he has already attained Nibbāna?


It is because the Kammic force which produced his birth is still not spent. To quote Schopenhauer, it is like the potter's wheel from which the hand of the potter has been lifted, or, to cite a better illustration from our own books -- an Arahant is like a branch that is severed from the tree. It puts forth no more fresh leaves, flowers and fruits, as it is no longer supported by the sap of the tree.


Those which already existed however last till the death of that particular branch.


The Arahant lives out his life-span adding no more fresh Kamma to his store, and utterly indifferent to death.


Like Venerable Sāriputta he would say:


"Not fain am I to die nor yet to live.
I shall lay down this mortal frame anon
With mind alert, with consciousness controlled.
With thought of death I dally not, nor yet
Delight in living. I await the hour
Like any hireling who hath done his task.2"


What happens to the Arahant after his passing away?


As a flame blown to and fro by the wind goes out and cannot be registered, so says the Buddha, an Arahant, set free from mind and matter, has disappeared and cannot be registered.


Has such an Arahant then merely disappeared, or does he indeed no longer exist?


For him who has disappeared, states the Sutta Nipāta, there exists no form by which they could say, 'he is'. When all conditions are cut off, all matter for discussion is also cut off.


The Udāna explains this intricate point thus:


"As the fiery sparks from a forge are one by one extinguished,
And no one knows where they have gone
So it is with those who have attained to complete emancipation,
Who have crossed the flood of desire,
Who have entered the calm delight, of those no trace remains. [11]"


The Majjhima Nikāya also relates an interesting discussion between the Buddha and Vacchagotta concerning this very question. [12]


Vacchagotta, a wandering ascetic, approached the Buddha and questioned:


"But, Gotama, where is the Bhikkhu who is delivered of mind reborn?


He was of course referring to the Arahant.


The Buddha replied:--


"Vaccha, to say that he is reborn would not fit the case.


"Then, Gotama, he is not reborn.


"Vaccha, to say that he is not reborn would not fit the case.


"ThenGotama, he is both reborn and not reborn.


"Vaccha, to say that he is both reborn and not reborn would not fit the case.


"Then, Gotama, he is neither reborn nor not reborn.


"Vaccha, to say that he is neither reborn nor not reborn would not fit the case.


Vaccha was baffled on hearing these seemingly inconsistent answers, and, in his confusion, exclaimed:


"Gotama, I am at a loss to think in this matter, and I have become greatly confused.


"Enough, O Vaccha. Be not at a loss to think in this matter, and be not greatly confused. Profound, O Vaccha, is this doctrine, recondite and difficult of comprehension, good, excellent, and not to be reached by mere reasoning, subtle and intelligible only to the wise and it is a hard doctrine for you to learn, who belong to another sect, to another faith, to another persuasion, to another discipline, and who sit at the feet of another teacher. Therefore, O Vaccha, I shall now question you, and do you make answer as may seem to you good. What think you, Vaccha? Suppose a fire were to burn in front of you, would you be aware that fire was burning in front of you?


"Gotama, if a fire were to burn in front of me, I should be aware that a fire was burning in front of me.


"But suppose, Vaccha, someone were to ask you: On what does this fire that is burning in front of you depend?' What would you answer, Vaccha ?


"I would answer, O Gotama, 'it is on fuel of grass and wood that this fire burning in front of me depends.'


"But Vaccha, if the fire in front of you were to become extinct, would you be aware that the fire in front of you had become extinct ?


"Gotama, if the fire in front of me were to become extinct, I should be aware that the fire in front of me had become extinct.


"But, Vacca, if someone were to ask you -- 'In what direction has that fire gone, East or West, North or South?' What would you say, Vaccha?


"The question would not fit the case, Gotama, for the fire depended on fuel of grass and wood, and when that fuel has all gone, and it can get no other, being thus without nutriment, it is said to be extinct.


"In exactly the same way, Vaccha, all forms, sensations, perceptions, mental activities, and consciousness have been abandoned, uprooted, made like a palmyra stump, become extinct, and not liable to spring up in the future.


"The Saint, O Vaccha, who has been released from what are styled the Five Aggregates, is deep, immeasurable like the mighty ocean. To say that he is reborn would not fit the case. To say that he is not reborn would not fit the case. To say that he is neither reborn nor not reborn would not fit the case."


One cannot say that the Arahant is reborn as all passions that condition rebirth are eradicated, nor can one say that the Arahant is annihilated, for there is nothing to annihilate.


Robert Oppenheimer, a scientist, writes:-


"If we ask, for instance, whether the position of the electron remains the same, we must say 'no', if we ask wether the electron's position changes with time, we must say 'no'; if we ask whether it is in motion, we must say 'no.'


"The Buddha has given such answers when interrogated as to the condition of man's self after death. [13] But they are not familiar answers from the tradition of the 17th and 18th century science."


Nibbāna, it may safely be concluded, is obtained by the complete cessation of the defilements (kilesa), but the real nature of this Supreme State (Dhamma) cannot be expressed in words.


From a metaphysical standpoint, Nibbāna is complete deliverance from suffering. From a psychological standpoint, Nibbāna is the eradication of egoism. From an ethical standpoint, Nibbāna is the destruction of lust, hatred and ignorance.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9514)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8708)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8757)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8499)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8325)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9306)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10970)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10812)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7485)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7659)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6783)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7176)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6710)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6623)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6696)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 6029)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9275)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1215277)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9730)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7769)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8191)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8642)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5850)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6257)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5444)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6155)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5518)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6781)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4703)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5345)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5630)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5813)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6695)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5901)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7568)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9916)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11412)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10812)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10534)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8892)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10970)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16472)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8646)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8458)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10864)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12150)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng