[43] Eight Worldly Conditions

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 4194)
[43] Eight Worldly Conditions

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







Vicissitudes of Life


This ill-balanced world is not absolutely rosy. Nor is it totally thorny. The rose is soft, beautiful and fragrant. But the stem on which it grows is full of thorns. What is rosy is rosy; what is thorny is thorny. Because of the rose one will not meddle with the thorns nor will one disparage the rose on account of the thorns.


To an optimist this world is absolutely rosy; to a pessimist this world is absolutely thorny. But to a realist this world is neither absolutely rosy nor absolutely thorny. It abounds with beautiful roses and prickly thorns as well, from a realistic standpoint.


An understanding person will not be infatuated by the beauty of the rose but will view it as it is. Knowing well the nature of the thorns, he will view them as they are and will take the precaution not to be wounded.


Like the pendulum that perpetually turns to the right and left, four desirable and undesirable conditions prevail in this world which everyone, without exception, must perforce face in the course of one's lifetime.


They are gain (lābha) and loss (alābha), fame (yasa) and defame (ayasa), praise (pasamsā) and blame (nindā), happiness (sukha) and pain (dukkha).




Business men, as a rule, are subject to both gain (lābha) and loss (alābha). It is quite natural to be complacent in obtaining a gain or a profit. In itself there is nothing wrong. Such righteous or unrighteous profits produce some pleasure which average men seek. Without pleasurable moments, though temporary, life would not be worth living. In this competitive and chaotic world rarely do people enjoy some kind of happiness which gladdens their hearts. Such happiness, though material, does conduce to health and longevity.


The problem arises in case of loss. Profits one can bear smilingly but not so the losses. More often than not they lead to mental derangement and sometimes to suicide when the losses are unbearable. It is under such adverse circumstances that one should exhibit moral courage and maintain a balanced mind. All have ups and downs while battling with life. One should always be prepared for the losses in particular. Then there will be less disappointment.


When something is stolen naturally one feels sad. But by becoming sad one would not be able to retrieve the loss. One should think that someone had benefited thereby though unrighteously. May he be well and happy!


Or one can console oneself thinking:-- "It's only a minor loss." One may even adopt a highly philosophical attitude "there is nothing to be called Me or Mine."


In the time of the Buddha once a noble lady was offering food to the Venerable Sāriputta and some monks. While serving them she received a note stating that her husband and all her sons who had gone to settle a dispute were waylaid and killed. Without getting upset, calmly she kept the note in her waist-pouch and served the monks as if nothing had happened. A maid, who was carrying a pot of ghee to offer to the monks, inadvertently slipped and broke the pot of ghee. Thinking that the lady would naturally feel sorry over the loss, Venerable Sāriputta consoled her, saying that all breakable things are bound to break. The wise lady unperturbly remarked -- "Bhante, what is this trivial loss? I have just received a note stating that my husband and sons were killed by some assassins. I placed it in my pouch without losing my balance. I am serving you all despite the loss."


Such valour on the part of courageous women is highly commendable.


Once the Buddha went seeking alms in a village. Owing to the intervention of Māra the Evil One, the Buddha did not obtain any food. When Māra questioned the Buddha rather sarcastically whether He was hungry or not, the Buddha solemnly explained the mental attitude of those who are free from Impediments, and replied:-- "Ah, happily do we live, we who have no Impediments. Feeders of joy shall we be even as the gods of the Radiant Realm."


On another occasion the Buddha and His disciples observed vassa (rainy period) in a village at the invitation of a brahmin, who, however, completely forgot his duty to attend to the needs of the Buddha and the Sangha. Throughout a period of three months, although Venerable Moggallāna volunteered to obtain food by his psychic powers, the Buddha, making no complaint, was contented with the fodder of horses offered by a horse-dealer.


Visākhā, the Buddha's chief female lay disciple, used to frequent the monastery to attend to the needs of the Buddha and the Sangha decked with a very valuable outer garment. On entering the monastery, she used to remove it and give it to the maid for safe custody. Once the maid inadvertently left it in the temple and returned home. Venerable Ānanda, noticing it, kept it in a safe place to be given to Visākhā when she visited the monastery. Visākhā discovering the loss advised the maid to look for it but not to take it back in case any Bhikkhu had touched it. On inquiry the maid understood that Venerable Ānanda had kept it in safe custody. Returning home, she reported the matter.


Visākhā visited the monastery and inquired of the Buddha what meritorious act should she perform with the money obtained by selling the costly garment. The Buddha advised her to build a monastery for the benefit of the Sangha. As there was nobody to buy the garment because of its high cost, she herself bought it and built a monastery and offered it to the Sangha. After the offering, she expressed her gratitude to the maid, saying:-- "If you had not inadvertently left my garment, I would not have got an opportunity to perform this meritorious act. Please share the merit."


Instead of grieving over the temporary loss and reprimanding the maid for her carelessness she thanked her for granting an opportunity for service.


The exemplary attitude of cultured Visākhā is a memorable lesson to all those who are quickly irritated over the misdoings of helpless servants.


Losses one must try to bear cheerfully with manly vigour. Unexpectedly one confronts them, very often in groups and not singly. One must face them with equanimity (upekkhā) and think it is an opportunity to practise that sublime virtue.




Fame (yasa) and defame (ayasa) are another pair of inevitable worldly conditions that confront us in the course of our daily lives.


Fame we welcome, defame we dislike. Fame gladdens our mind, defame disheartens us. We desire to become famous. We long to see our names and pictures appear in the papers. We are greatly pleased when our activities, however insignificant, are given publicity. Sometimes we seek undue publicity too.


To see their picture in a magazine some are ready to pay any amount. To obtain an honour some are prepared to offer any bribe or give a fat donation to the party in power. For the sake of publicity some exhibit their generosity by giving alms to one hundred monks and even more, but they may be totally indifferent to the sufferings of the poor and the needy in the neighbourhood. One may charge and punish a starving person who, to appease his hunger, were to steal a coconut in his garden, but would not hesitate to present thousand coconuts to get a good name.


These are human frailties.


Most people do even a good action with an ulterior motive. Selfless persons who act disinterestedly are rare in this world. Even if the motive is not very praiseworthy, those who do any good are to be congratulated on having done a beneficial act. Most worldlings have something up their sleeves. Well, who is hundred percent good? How many are perfectly pure in their motives? How many are absolutely altruistic?


We need not hunt after fame. If we are worthy of fame, it will come to us unsought. The bee will be attracted to the flower, laden with honey. The flower however, does not invite the bee.


True indeed, we feel naturally happy, nay extremely happy, when our fame is spread far and wide. But we must realize that fame, honour and glory only lead to the grave. They vanish in thin air. Empty words are they, though pleasing to the ear.


What about defame? It is not palatable either to the ear or mind. We are undoubtedly perturbed when unkind defamatory words pierce our ears. The pain of mind is still greater when the so-called report is unjust and absolutely false.


Normally it takes years to erect a magnificent building. In a minute or two, with modern devastating weapons, it could easily be demolished. Sometimes it takes years or a lifetime to build up a good reputation. In no long time the hard-earned good name can be ruined. Nobody is exempt from the devasting remark beginning with the infamous "but". Yes, he is very good, he does this and that, but... His whole good record is blackened by the so-called "but". You may live the life of a Buddha, but you will not be exempt from criticism, attacks and insults.


The Buddha was the most famous and the most maligned religious teacher in His time.


Great men are often not known; even if they are known, they are misknown.


Some antagonists of the Buddha spread a rumour that a woman used to spend the night in the monastery. Foiled in this base attempt, they spread a false rumour amongst the populace that the Buddha and His disciples murdered that very woman and hid her corpse in the rubbish-heap of withered flowers within the monastery. When His historic mission met with success and when many sought ordination under Him, His adversaries maligned Him, saying that He was robbing the mothers of their sons, depriving wives of their husbands, and that He was obstructing the progress of the nation. Failing in all these attempts to ruin His noble character, His own cousin and a jealous disciple of His, attempted to kill him by hurling a rock from above.


Being a Buddha, He could not be killed.


If such be the sad fate of faultless, pure Buddhas, what can be the state of ordinary mortals?


The higher you climb a hill, the more conspicuous you become and much smaller in the eyes of others. Your back is revealed but your front is hidden. The fault-finding world exhibits your shortcomings and misdoings but hides your salient virtues. The winnowing fan ejects the husks but retains the grains: the strainer, on the contrary, retains the gross remnants but drains out the sweet juice. The cultured take the subtle and remove the gross; the uncultured retain the gross and reject the subtle.


When you are misrepresented, deliberately or undeliberately unjustly reported, as Epictetus advises, it is wise to think or say -- "O, by his slight acquaintanceship and little knowledge of myself I am slightly criticised. But if I am known better, more serious and much greater would be the accusations against me."


It is needless to waste time in correcting the false reports unless circumstances compel you to necessitate a clarification. The enemy is gratified when he sees that you are hurt. That is what he actually expects. If you are indifferent, such misrepresentations will fall on deaf cars.


In seeing the faults of others, we should behave like a blind person.


In hearing unjust criticism of others, we should behave like a deaf person.


In speaking ill of others, we should behave like a dumb person.


It is not possible to put a stop to false accusations, reports and rumours.


The world is full of thorns and pebbles. It is impossible to remove them. But if we have to walk in spite of such obstacles, instead of trying to remove them, which is impossible, it is advisable to wear a pair of slippers and walk harmlessly.


The Dhamma teaches:


Be like a lion that trembles not at sounds.
Be like the wind that does not cling to the meshes of a net.
Be like a lotus that is not contaminated by the mud from which it springs up.
Wander alone like a rhinoceros.


Being the king of the forest, lions are fearless. By nature they are not frightened by the roaring of other animals. In this world we may hear adverse reports, false accusations, degrading remarks of uncurbed tongues. Like a lion, we should not even listen to them. Like the boomerang they will end where they began.


Dogs bark, caravans peacefully move on.


We are living in a muddy world. Numerous are the lotuses that spring therefrom. Without being contaminated by the mud, they adorn the world. Like lotuses we should try to lead blameless noble lives unmindful of the mud that may be thrown at us.


We should expect mud to be thrown at us instead of roses. Then there will be no disappointment.


Though difficult we should try to cultivate non-attachment.


Alone we come, alone we go.
Non-attachment is happiness in this world.


Unmindful of the poisonous darts of uncurbed tongues alone we should wander serving others to the best of our ability.


It is rather strange that great men have been slandered, vilified, poisoned, crucified, or shot.


Great Socrates was poisoned. Noble Jesus Christ was ruthlessly crucified. Harmless Mahatma Gandhi was shot.


Well, is it dangerous to be too good?


Yes, during their lifetime they are criticised, attacked and killed. After death they are deified and honoured.


Great men are indifferent to fame or defame. They are not upset when they are criticised or maligned for they work not for fame or name. They are indifferent whether others recognise their services or not. "To work they have the right but not to the fruit thereof."




Praise (pasamsā) and blame (nindā) are two more worldly conditions that affect mankind. It is natural to be elated when praised and to be depressed when blamed.


Amidst praise and blame, the Buddha says, the wise do not exhibit either elation or depression. Like a solid rock that is not shaken by the wind they remain unmoved.


Praise, if worthy, is pleasing to the ears; if unworthy, as in the case of flattery, though pleasing, it is deceptive. But they are all sounds which have no effect if they do not reach our ears.


From a worldly standpoint a word of praise goes a long way. By praising a little a favour can easily be obtained. One word of merited praise is sufficient to attract an audience before one speaks. If, at the outset, a speaker praises the audience, he will have attentive ears. If he criticises the audience at the outset, the response will not be satisfactory.


The cultured do not resort to flattery nor do they wish to be flattered by others. The praiseworthy they praise without any jealousy. The blame worthy they blame not contemp-tuously but out of compassion with the object of reforming them.


Great men are highly praised by the great and small who know them well though they are utterly indifferent to such praise.


Many who knew the Buddha intimately extolled the virtues of the Buddha in their own way. One Upāli, a millionaire, a new convert, praised the Buddha, enumerating hundred virtues ex tempore. Nine sterling virtues of the Buddha that were current in His time are still being recited by His followers, looking at His image. They are a subject of meditation to the devout. Those well-merited virtues are still a great inspiration to His followers.


What about blame?


The Buddha says:--


"They who speak much are blamed. They who speak a little are blamed. They who are silent are also blamed. In this world there is none who is not blamed."


Blame seems to be a universal legacy to mankind.


The majority of the people in the world, remarks the Buddha, are ill-disciplined. Like an elephant in the battle-field that endures all arrows shot at him, even so, the Buddha says, do I suffer all insults.


The deluded and the wicked are prone to seek only the ugliness in others but not the good and beautiful.


None, except the Buddha, is hundred percent good. Nobody is hundred percent bad either. There is evil in the best of us. There is good in the worst of us. He who silences himself like a cracked gong when attacked, insulted and abused, he, I say, the Buddha exhorts, is in the presence of Nibbāna although he has not yet attained Nibbāna.


One may work with the best of motives. But the outside world very often misconstrues him and will impute motives never even dreamt of.


One may serve and help others to the best of one's ability sometimes by incurring debt or selling one's articles or property to save a friend in trouble. But later, the deluded world is so constituted that those very persons whom one has helped will find fault with him, blackmail him, blemish his good character and will rejoice in his downfall.


In the Jātaka stories it is stated that Guttila the musician taught everything he knew to his pupil without a closed fist, but the ungrateful man he was, he unsuccessfully tried to compete with his teacher and ruin him.


Devadatta, a pupil and cousin of the Buddha who had developed psychic powers, not only tried to discredit the Buddha but also made an unsuccessful attempt to crush Him to death by hurling a rock from above while He was pacing up and down below.


On one occasion the Buddha was invited by a brahmin for alms to his house. As He was invited, the Buddha visited his house. Instead of entertaining Him, he poured forth a torrent of abuse with the filthiest of words.


The Buddha politely inquired:-


"Do visitors come to your house good brahmin?"


"Yes", he replied.


"What do you do when they come?"


"Oh, we prepare a sumptuous feast."


"If they fail to turn up, please?"


"Why, we gladly partake of it."


"Well, good brahmin, you have invited me for alms and entertained me with abuse. I accept nothing. Please take it back."


The Buddha did not retaliate, but politely gave back what the brahmin gave Him. Retaliate not, the Buddha exhorts. Vengeance will be met with vengeance. Force will be met with force. Bombs will be met with bombs. "Hatreds do not cease through hatreds, but through love alone they cease" is a noble utterance of the Buddha.


There was no religious teacher so highly praised and so severely criticised, reviled and blamed like the Buddha. Such is the fate of great men.


In a public assembly a vile woman named Cincā feigning pregnancy, maligned the Buddha. With a smiling face the Buddha patiently endured the insult and the Buddha's innocence was proved.


The Buddha was accused of murdering a woman assisted by His disciples. Non-Buddhists severely criticised the Buddha and His Disciples to such an extent that the Venerable Ānanda appealed to the Buddha to leave for another village.


-- "How, Ānanda, if those villagers also abuse us?"


-- "Well then, Lord, we will proceed to another village."


-- "Then Ānanda, the whole of India will have no place for us. Be patient. These abuses will automatically cease."


Māgandiyā, a lady of the harem, had a grudge against the Buddha for speaking ill of her attractive figure when her father, through ignorance, wished to give her in marriage to the Buddha. She hired drunkards to insult the Buddha in public. With perfect equanimity the Buddha endured the insults. But Māgandiyā had to suffer for her misdemeanour.


Insults are the common lot of humanity. The more you work and the greater you become, the more are you subject to insult and humiliation.


Jesus Christ was insulted, humiliated and crucified.


Socrates was insulted by his own wife. Whenever he went out to help others his intolerant wife used to scold him. One day as she was unwell she failed to perform her unruly task. Socrates left home on that day with a sad face. His friends inquired why he was sad. He replied that his wife did not scold him on that day as she was unwell.


"Well, you ought to be happy for not getting that unwelcome scolding," remarked his friends.


"Oh no! When she scolds me I get an opportunity to practise patience. Today I missed it. That is the reason why I am sad," answered the philosopher.


These are memorable lessons for all.


When insulted we should think that we are being given an opportunity to practise patience. Instead of being offended, we should be grateful to our adversaries.




Happiness (sukha) and pain (dukkha) are the last pair of opposites. They are the most powerful factors that affect mankind. What can be endured with ease is sukha (happiness), what is difficult to bear is dukkha (pain). Ordinary happiness is the gratification of a desire. No sooner is the desired thing gained than we desire some other kind of happiness. So insatiate are our selfish desires. The enjoyment of sensual pleasures is the highest and only happiness to an average person. There is no doubt a momentary happiness in the anticipation, gratification and recollection of such material pleasures highly priced by the sensualist, but they are illusory and temporary.


Can material possessions give one genuine happiness?


If so, millionaires would not think of committing suicide. In a certain country which has reached the zenith of material progress about ten percent suffer from mental diseases. Why should it be so if material possessions alone can give genuine happiness?


Can dominion over the whole world produce true happiness?


Alexander, who triumphantly marched to India, conquering the lands on the way, sighed for not having more pieces of earth to conquer.


Are Emperors and Kings who wear crowns always happy?


Very often the lives of statesmen who wield power are at stake. The pathetic cases of Mahatma Gandhi and J. F. Kennedy are illustrative examples.


Real happiness is found within, and is not to be defined in terms of wealth, power, honours or conquests.


If such worldly possessions are forcibly or unjustly obtained, or are misdirected, or even viewed with attachment, they will be a source of pain and sorrow for the possessors. What is happiness to one may not be happiness to another. What is meat and drink to one may be poison to another.


The Buddha enumerates four kinds of happiness for a layman.


They are the happiness of possession (atthi sukha), namely, health, wealth, longevity, beauty, joy, property, strength, children, etc.


The second source of happiness is derived by the enjoyment of such possessions (bhoga sukha). Ordinary men and women wish to enjoy themselves. The Buddha does not advise all to renounce their worldly pleasures and retire to solitude.


The enjoyment of wealth lies not only in using it for ourselves but also in giving it for the welfare of others. What we eat is only temporary. What we preserve we leave and go. What we give we take with us. We are remembered for ever by the good deeds we have done with our worldly possessions.


Not falling into debt (ananasukha) is another source of happiness. If we are contented with what we have and if we are economical, we need not be in debt to any one. Debtors live in mental agony and are under obligation to their creditors. Though poor, when debt free, you feel relieved and are mentally happy.


Leading a blameless life (anavajjasukha) is one of the best sources of happiness for a layman. A blameless person is a blessing to himself and to others. He is admired by all and feels happier, being affected by the peaceful vibrations of others. It should be stated however that it is very, very difficult to get a good name from all. The noble-minded persons are concerned only with a blameless life and are indifferent to external approbation. The majority in this world delight themselves in enjoying pleasures while some others seek delight in renouncing them. Non-attachment or the transcending of material pleasures is happiness to the spiritual. Nibbānic bliss, which is a bliss of relief from suffering, is the highest form of happiness.


Ordinary happiness we welcome, but not its opposite -- pain, which is rather difficult to endure.


Pain or suffering comes in different guises.


We suffer when we are subject to old age which is natural. With equanimity we have to bear the sufferings of old age.


More painful than sufferings due to old age are sufferings caused by disease, which, if chronic, we feel that death is preferable. Even the slightest toothache or headache is sometimes unbearable.


When we are subject to disease, without being worried, we should be able to bear it at any cost. Well, we must console ourselves thinking that we have escaped from a still more serious disease.


Very often we are separated from our near and dear ones. Such separation causes great pain of mind. We should understand that all association must end with separation. Here is a good opportunity to practise equanimity.


More often than not we are compelled to be united with the unpleasant which we detest. We should be able to bear them. Perhaps we are reaping the effects of our own Kamma, past or present. We should try to accommodate ourselves to the new situation or try to overcome the obstacle by some means or other.


Even the Buddha, a perfect being, who has destroyed all defilements, had to endure physical suffering caused by disease and accidents.


The Buddha was constantly subject to headache. His last illness caused Him much physical suffering. As a result of Devadatta's hurling a rock to kill Him, His foot was wounded by a splinter which necessitated an operation. Sometimes He was compelled to starve. At times He had to be contented with horse-fodder. Due to the disobedience of His own pupils, He was compelled to retire to a forest for three months. In the forest, on a couch of leaves spread on rough ground, facing piercing cool winds, He slept with perfect equanimity. Amidst pain and happiness He lived with a balanced mind. Death is the greatest sorrow we are compelled to face in the course of our wanderings in samsāra.  Sometimes, death comes not singly but in numbers which may even cause insanity.


Patācārā lost her near and dear ones -- parents, husband, brother and two children -- and she went mad. The Buddha consoled her.


Kisā Gotami lost her only infant, and she went in search of a remedy for her dead son, carrying the corpse. She approached the Buddha and asked for a remedy.


"Well, sister, can you bring some mustard seed?"


"Certainly, Lord!"


"But, sister, it should be from a house where no one has died."


Mustard seeds she found, but not a place where death had not visited.


She understood the nature of life.


When a mother was questioned why she did not weep over the tragic death of her only son, she replied; "Uninvited he came, uninformed he went. As he came, so he went. Why should we weep? What avails weeping?"


As fruits fall from a tree -- tender, ripe or old -- even so we die in our infancy, in the prime of manhood or even in old age.


The sun rises in the East only to set in the West.


Flowers bloom in the morning to fade in the evening.


Inevitable death, which comes to all without exception, we have to face with perfect equanimity.


"Just as the earth whate'er is thrown
Upon her, whether sweet or foul,
Indifferent is to all alike,
No hatred shows, nor amity,
So likewise he in good or ill,
Must even-balanced ever be."


The Buddha says:


-- When touched by worldly conditions the mind of an Arahant never wavers.


Amidst gain and loss, fame and defame, praise and blame, happiness and pain, let us try to maintain a balanced mind.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9431)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8632)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8672)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8441)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8256)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9231)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10875)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10723)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7414)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7589)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6716)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7098)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6649)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6529)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6640)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 5997)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9225)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1212346)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9676)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7716)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8145)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8592)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5802)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6216)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5406)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6125)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5480)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6728)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4672)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5314)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5592)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5773)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6658)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5854)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7530)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9864)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11357)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10723)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10461)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8820)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10875)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16393)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8555)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8348)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10791)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12050)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng